Posted in Một Tòa Thành Đang Chờ Em

Một Tòa Thành Đang Chờ Em

Chương 1

Bốn giờ sáng, đại sảnh khoa cấp cứu đã yên tĩnh trở lại, Hứa Thấm mặc áo blouse trắng cắm đầu cắm cổ băng qua đại sảnh. Chị lao công đang cầm cây lau nhà, nhúng vào thùng nước khử trùng rồi di mạnh vết máu trên sàn.

Hứa Thấm đang mải nghĩ vẩn vơ gì đó, lúc đến bên cạnh chị ta mới giật mình tỉnh lại. Chị lao công không tránh kịp, thúc cây lau nhà đầy vết máu bẩn vào giày của Hứa Thấm.

Chị ta cuống cuồng xin lỗi: “Xin lỗi, bác sĩ Hứa, xin lỗi.” Vừa nói vừa cầm khăn định lau theo bản năng.

Hứa Thấm nhanh chóng đưa tay ngăn chị ta đang định cúi người: “Không cần đâu, tôi không sao.”

“Nhưng mà…”

Hứa Thấm ôn hòa ngắt lời: “Là tôi sơ ý, gây phiền cho chị rồi.”

Chị ta nghe thế càng ngại ngùng hơn: “Đâu có, thôi cứ để tôi lau giúp cô.”

Hứa Thấm cản lại, mỉm cười hòa nhã: “Tự tôi lau được mà.”

Chị ta áy náy cảm ơn: “Bác sĩ Hứa, cô tốt quá.”

Hứa Thấm tiếp tục đi về phía trước. Chị lao công nắm chặt cây lau nhà, quan sát bóng lưng cô. Dáng vóc Hứa Thấm cao ráo mảnh mai, áo khoác trắng tôn lên vẻ thanh tú, mái tóc dài qua vai được buộc bằng dây chun, có vài sợi lòa xòa buông rủ hai bên.

Chị lao công do dự giây lát liền khẽ gọi: “Bác sĩ Hứa.” Tiếng gọi vang vọng trong đại sảnh trống trải.

Hứa Thấm dừng bước, quay đầu lại: “Sao cơ?”

“Có cứu được người vừa đưa đến không?” Chị ta nói xong liền vô thức nhìn xuống vết máu dưới chân.

Giờ phút này đại sảnh cấp cứu im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Ai có thể tin nổi cách đây không lâu, cũng ngay tại chỗ này diễn ra cảnh khóc lóc, la hét, rối tinh rối mù được chứ.

Hứa Thấm nói: “Đã cứu được rồi.”

Chị lao công nở một nụ cười thật tươi: “Tốt quá, bác sĩ Hứa…” Cô ấy khom người chào Hứa Thấm, “Vất vả cho cô rồi.”

Hứa Thấm khẽ gật đầu coi như đáp lễ rồi quay người bỏ đi.

Bốn giờ chính là lúc đêm về khuya nhất. Ánh đèn hành lang bệnh viện chói lóa, không khí nồng đượm mùi sinh tử, cảm giác ngột ngạt và tanh tưởi không tài nào tan đi được. Cô bỏ hai tay vào túi theo thói quen, băng qua hành lang không một bóng người, đi vào văn phòng rồi đứng lại. Cô nhăn mày cúi đầu nhìn chằm chằm vết bẩn trên giày với vẻ chán ghét, chợt trào lên cảm giác rất buồn nôn. Nước máu bẩn kia như thể thấm qua mũi giày, xuyên qua mu bàn chân rồi ngấm vào cơ thể cô vậy.

Hứa Thấm vội ngồi xuống ghế dựa, cởi giày ra vứt vào thùng rác. Tuy vớ vẫn sạch sẽ nhưng cô lờ đi, cũng cởi ra vứt nốt. Rồi cô lại kéo ngăn tủ, lấy giấy ướt lau đi lau lại mu bàn chân đến khi làn da đỏ ửng như thể sắp bong tróc mới dừng lại.

Hứa Thấm bình tĩnh trở lại, từ từ điều chỉnh hơi thở. Cô vứt khăn giấy đi, mở tủ đồ thay đôi giày dự phòng khác, rồi quay người đi đến bồn rửa tay. Mở vòi nước, xịt xà phòng chà rửa hai bàn tay, rửa sạch bọt, tiếp theo lại lấy xà phòng rửa tay, cứ thế rửa đi rửa lại những ba lần.

Sau khi làm xong hết mọi việc, cô lấy điện thoại di động từ túi áo blouse trắng ra xem, bốn giờ mười phút rồi. Ngoài trời tối đen như mực, phòng cấp cứu yên lặng như tờ, như báo hiệu đêm nay rốt cuộc cũng bình yên trôi qua.

Trên điện thoại có một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn của Mạnh Yến Thần: “Cuối tuần về nhà một chuyến.”

Hứa Thấm nhìn thấy hốc mắt mình thũng sâu trên màn hình điện thoại từ từ tối đen, cô đã thức suốt hai mươi hai giờ liên tục, cả người đều rã rời. Cô bỏ tay vào túi, ngón trỏ gõ nhẹ lên hộp thuốc lá và chiếc bật lửa, nhìn chăm chăm biển cấm hút thuốc trên tường hồi lâu mới khẽ nhếch môi, đứng dậy đi lên sân thượng.

Cô tựa vào lan can, châm thuốc hút trong gió đêm. Hút được nửa điếu thì phía sau vang lên tiếng gọi lớn: “Bác sĩ đâu rồi.”

Hứa Thấm đứng dậy dụi tắt điếu thuốc, đóng cửa sân thượng, trở về văn phòng rửa tay ba lần. Vừa mới tắt vòi nước, một chàng trai cả người lấm lem khói bụi vọt đến: “Bác sĩ, xin giúp đỡ một chút.”

Hứa Thấm nhìn lướt qua anh ta từ trên xuống dưới, rõ ràng không hề có ngoại thương: “Anh bị thương chỗ nào?”

Người đàn ông mặt chữ điền thở không ra hơi, xua tay: “Không phải, là anh em của tôi, anh ấy…”

Đang nói thì ba bốn người đàn ông vô cùng bẩn thỉu cùng bước vào cửa, toàn thân họ váng vất mùi khói và mùi mồ hôi gắt mũi. Đám đàn ông này mặc đồng phục áo may ô và quần màu xanh lục, vóc dáng cao lớn rắn chắc, nhưng ai ai cũng lôi thôi lếch thếch, cánh tay để trần bên ngoài dính đầy tro bụi màu đen, không biết là công nhân bốc vác từ công trường nào đến nữa.

Chàng trai mặt chữ điền thở hắt ra rồi chỉ phía sau. Hứa Thấm nhìn sang, cả đám đàn ông mồ hôi mướt lưng, thật sự không biết anh ta đang chỉ ai.

“Anh ấy, anh ấy đau răng lắm.”

Hứa Thấm khựng bước: “Đau răng á?”

Người đàn ông mặt chữ điền vẫn đang chỉ: “Bác sĩ, cô sang đây xem anh ấy…”

Hứa Thấm ngắt lời: “Chỗ cấp cứu không có nha khoa, đến khoa khám bệnh đăng ký đi.”

“Bây giờ phòng khám vẫn chưa mở cửa.”

Hứa Thấm: “Vậy thì chờ mở cửa rồi đến.”

Cô đi đến trước bàn mình ngồi xuống, ngẩng đầu lên mới thấy một đám đàn ông đều đang nhìn mình chằm chằm. Cũng chính vào giờ khắc này, Hứa Thấm nhìn thấy người đàn ông “đau răng” trong đám người kia. Anh đeo khẩu trang, dưới hàng mày rậm là một đôi mắt đang nhìn xoáy vào cô, ánh mắt sắc bén ngời sáng. Chỉ liếc thoáng qua thôi đã đủ nhận ra anh khác hẳn với những người bên cạnh.

Hứa Thấm nhìn anh không hề sợ hãi: “Không nghe rõ sao? Chỗ cấp cứu không có nha khoa, đến khoa khám bệnh đi.”

Anh không lên tiếng, trái lại chàng trai mặt chữ điền hơi nóng nảy, kiềm nén nói: “Hiện giờ khoa khám bệnh chưa mở cửa, vậy phải làm sao?”

Hứa Thấm: “Cố chịu đi.”

“Cô!” Anh ta siết chặt nắm tay, khẽ cắn răng như đã cố nhượng bộ lắm rồi, “Vậy cô cho mấy viên thuốc giảm đau đi.”

Hứa Thấm tựa lưng vào ghế, hai tay bỏ vào túi: “Tôi không cho được.”

“Sao lại không cho được? Cô làm bác sĩ mà, biết đau răng khó chịu đến mức nào không?”

Hứa Thấm bình thản trả lời: “Không chết đâu mà sợ.”

Chàng trai mặt chữ điền cho rằng cô đang làm khó, cất cao giọng: “Cô nói thế mà nghe được à?”

Hứa Thấm nhìn anh ta: “Tôi đã rất kiên nhẫn với cái kiểu quấy rối của các người lắm rồi đấy.”

Người đàn ông nổi giận: “Tôi thấy cô…”

Một người khá lớn tuổi đi đến kéo bạn mình lại, ôn tồn giải thích: “Bác sĩ, cô hiểu lầm rồi, tại cậu ta khi nãy không nói rõ ràng. Chúng tôi đau răng không phải là sâu răng mà là bị thương trong lúc làm việc, răng bị đập gãy. Có thể xem thử…” Anh ta vừa nói vừa quay người định cởi khẩu trang của người đàn ông kia ra.

Hứa Thấm cúi đầu lật bệnh án: “Đừng cởi, tôi không phải nha sĩ, không khám được đâu.”

“Vậy có thể cho vài viên thuốc không? Để giảm đau một chút ấy.”

Hứa Thấm đóng bộp bệnh án lại: “Không cho được, muốn tôi nói mấy lần đây hả?”

Cô còn chưa dứt lời thì gã mặt chữ điền đã không nhịn được nữa, bước nhanh đến chỉ vào Hứa Thấm: “Cô có tin tôi…”

“Dương Trì!” Một tiếng quát lạnh lùng cất lên từ người đàn ông đeo khẩu trang.

Tiếng nói kia ẩn nhẫn và trầm thấp, nhưng từng âm rõ ràng, Hứa Tấm bất giác ngước mắt nhìn anh. Lại là ánh mắt ấy, đôi mắt vừa đen vừa sáng đang nhìn cô đăm đăm.

Anh đứng dậy khỏi ghế: “Làm phiền rồi.”

Hứa Thấm không nói lời nào. Người đàn ông đeo khẩu trang dợm bước rồi ngừng lại, thản nhiên hỏi: “Khoa khám bệnh mở cửa lúc mấy giờ?”

Hứa Thấm: “Tám giờ.”

“Cảm ơn.”

“Không có chi.”

Anh đứng dậy đi ra ngoài, Dương Trì vẫn còn khó chịu đuổi theo: “Đội trưởng Tống, anh…”

Tống Diệm đã đi quay người đi nên những người khác cũng đi theo, chỉ còn mình Dương Trì vẫn tức giận, nấn ná chỉ vào Hứa Thấm một lát rồi giậm chân bỏ đi.

Dương Trì đuổi theo nhóm Tống Diệm, vẫn còn chưa nguôi giận: “Mẹ kiếp, thái độ con bác sĩ kia thật quá quắt, tôi phải kiện cô ta mới được. Khi nãy tôi vừa vào cửa đã thấy sổ khiếu nại ở bên phải cổng lớn. Giang Nghị, cậu đi với tôi.”

Giang Nghị thở dài: “Tôi sợ có kiện cũng vô ích thôi, đây là Bệnh viện quân y số Ba, người không có ‘thớ’ sẽ không vào đây được đâu. Cô gái kia vênh váo lắm, ai biết cô ta có hậu thuẫn thế nào chứ.”

Tống Diệm đi xuống bậc thang mới cởi khẩu trang ra, phun một ngụm nước bọt lẫn máu vào thùng rác.

Giang Nghị: “Đội trưởng Tống không sao chứ. Nếu thật sự không chịu được nữa thì gọi cho cấp trên đi.”

Tống Diệm: “Không sao, đi thôi.”

Dương Trì đứng yên trên bậc thang, nghĩ ngợi rồi quyết định quay lại: “Không được, tôi phải đi kiện cô ta mới hả dạ.”

Tống Diệm gọi anh ta lại: “Thôi đi.”

Dương Trì không chịu: “Không được, vừa nghĩ đến cô ta là tôi liền nổi giận, mặc kệ có ích hay không tôi cũng phải đi kiện mới được.”

Tống Diệm lặp lại lần nữa: “Tôi bảo cậu thôi đi.”

Dương Trì không nghe, quay người chạy lên.

Tống Diệm: “Mẹ kiếp cậu cãi lệnh tôi phải không?”

Dương Trì dừng phắt lại, người hơi đổ về phía trước theo quán tính.

Tống Diệm: “Đứng im đấy cho tôi… Nghiêm!”

Dương Trì vụt đứng thẳng lưng.

Tống Diệm hất cằm về phía đường lớn: “Về đơn vị.”

Dương Trì thẳng lưng quay người lại, bước xuống bậc thang.

Đêm khuya, ngoài phố không một bóng người, một chiếc xe cứu hỏa đang đỗ bên kia đường. Giang Nghị đi đến, định nói gì đó nhưng Tống Diệm cau mày, cáu kỉnh hất đầu về phía xa xa. Giang Nghị đứng nghiêm, giơ tay chào rồi đi theo Dương Trì.

Tống Diệm vẫn đứng đấy, cầm khẩu trang lau qua loa khuôn mặt lấm bẩn. Sơ ý đụng phải chỗ răng đau, anh xuýt xoa một tiếng rồi cố chịu đựng khẽ liếm răng, phun ra một ngụm nước bọt lẫn máu.

Mẹ nó, đau răng đúng là khó chịu chết được!

Tống Diệm quay đầu lại nhìn về phía văn phòng Hứa Thấm, rồi lập tức dời mắt đi.

Giang Nghị vừa lên xe, Dương Trì liền hỏi: “Sao tôi thấy hôm nay đội trưởng Tống là lạ thế nào ấy?”

Giang Nghị: “Muốn nói gì?”

Dương Trì: “Với cá tính của anh ấy, nếu bình thường đã sớm nổi cơn tam bành rồi.”

Giang Nghị: “Chắc đối phương là nữ thôi.”

Dương Trì không buồn để ý: “Với tính tình của đội trưởng, sẽ chẳng khách sáo với phụ nữ lắm đâu… Chắc hẳn thấy cô ta xinh đẹp đây mà.”

Đang nói thì Tống Diệm kéo tay nắm rồi nhảy lên xe, vỗ một cái vào gáy Dương Trì.

Dương Trì lập tức ôm đầu xin tha: “Im ngay đây!”

Tống Diệm: “Lái xe.”

Xe cứu hỏa màu đỏ chậm rãi khởi động. Đường phố vắng vẻ, đèn đuốc sáng trưng, thành phố vẫn còn đang say ngủ nhưng sắc trời đã dần hửng sáng.

Tống Diệm vắt tay lên cửa sổ, điếu thuốc kẹp nơi ngón giữa đã cháy đến đầu lọc. Anh quay đầu lại nhìn đám anh em đang ngủ vật vạ trong xe, rồi rít hơi thuốc cuối cùng, chậm rãi nhả khói.

Trước mắt hiện lên cảnh khi nãy ở bệnh viện. Hai tay cô bỏ vào túi, ngồi tựa vào ghế, cằm khẽ hất lên, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn anh không hề thương hại. Cô vẫn như năm đó.

Tống Diệm không ngờ cô đã trở về nước, hơn nữa còn không nhận ra anh.

Haiz, thoáng cái đã sắp mười năm rồi.

Tạm thời tiến độ sẽ là 2 ngày/chương, qua thời gian bận rộn sẽ tăng tốc 🙂

Advertisements

15 thoughts on “Một Tòa Thành Đang Chờ Em

  1. không ngờ là gặp nhau từ trước. có phải là Tống Diệm thương thầm Hứa Thấm không chị, haha. em rất thích kiểu cá tính mạnh mẽ nhé. nam cường nữ cường đèu lưu manh càng tốt.

  2. Cảm ơn chủ nhà nhé. Hy vọng sẽ được đến hết truyện :)))). Cửu Nguyệt Hy thì quá đỉnh rồi. Luôn ủng hộ em ❤

  3. hok biết có phải chị Thấm hok nhận ra thật hay chỉ vờ hok nhận ra nữa, mà hình như chị ấy bị bệnh sạch sẽ hay rối loạn ám ảnh với vết bẩn mà chà rửa kỹ như vậy @@
    em gửi ngàn ❤ cho chị Phi

  4. Trước tiên là chúc chị Phi năm mới vui vẻ, mọi việc thuận lợi :).
    Sau đó là háo hức đọc và chờ đợi tiếp ;).
    Sao đồng phục lính cứu hoả lại dễ bị nhầm với bình thường nhỉ?

  5. 10 năm,ko nhận ra? Chà truyện của Hi thì mình theo. Lần đầu tiên đọc 1 truyện mà hóng từ đầu thế này. Nhưng nhà bạn thì mình yên tâm vô cùng ủng hộ

  6. Hố này không biết có sâu ko.hihi mấy bữa thấy mà không dám nhảy. Bữa nay kìm lòng không được rồi. Mới chương đầu mà có nghi án ngày xưa rồi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s