Posted in Vì Gió Ở Nơi Đấy

Vì Gió Ở Nơi Đấy

Chương 20:

 

“Gọi điện thoại cho tôi làm gì? Gọi đội cứu hộ của cảnh sát đi.” Lạc Dịch lạnh lùng nói.

 

“Gọi rồi ạ.” A Mẫn sợ hãi thét to lên rồi vội vàng cuống quýt trả lời, “Khi nãy gọi rồi. Đội cứu hộ đang chạy đến đấy. Vậy em không cần báo cáo cho anh sao?”

 

Lạc Dịch cúp điện thoại, quay xe thật nhanh, đi về phía ngược lại. Dọc đường, thung lũng khô cằn trôi qua nhanh như chớp, cánh rừng muôn màu muôn sắc như hóa thành màu nước trên bức tranh theo trường phái ấn tượng nhanh chóng lùi về phía sau.

 

Đợi khi đám sinh viên đó được đội cứu hộ cứu được, Lạc Dịch sẽ đập cho họ một trận nhớ đời. Thế nhưng lúc đến nơi xảy ra chuyện, anh mới phát hiện sự việc không thuận lợi như anh đã tưởng tượng.

 

Địa hình nơi đó là một lòng chảo hẹp, tiết diện giống như một cái bát, hai bên là sườn núi, cây cối rậm rạp; chính giữa là đáy thung lũng, khắp nơi là bãi bùn. Một nam hai nữ bị vây chính giữa nơi ấy.

 

Đập nước trên núi bị vỡ giống như mở cổng thoát nước, lũ quét cuốn sạch đáy thung lũng, mực nước không ngừng tăng lên. Diện tích “hòn đảo nhỏ” nơi ba sinh viên kia đứng đang nhanh chóng bị thu hẹp theo tốc độ mắt thường có thể thấy được.

 

Lạc Dịch vứt xe motor ở đấy chạy đến, lòng đầy lo lắng. Trong đám người đã chạy được lên bờ không có Chu Dao.

Lạc Dịch thường gặp gỡ với người trong đội cứu hộ, nên khá thân thiết, bước đến hỏi đội trưởng: “Tình hình thế nào rồi?”

 

Đội trưởng lườm anh một cái, Lạc Dịch tự hiểu, gục gặc: “Tại tôi không quản tốt, trách nhiệm của tôi. Khổ cho mấy anh em rồi.”

 

Đội trưởng cũng không có lòng dạ tính sổ với anh, chỉ mặt nước: “Cậu nhìn tình thế này đi, nước chảy siết quá , không thể bơi qua, chỉ cần bơi một chút sẽ bị cuốn đi ngay.”

 

Lạc Dịch nhìn bóng người đứng trong biển nước, cau chặt mày.

 

Chính giữa đảo nhỏ không có cây có thể làm điểm tựa, không tài nào quăng dây từ bờ đến đảo để cứu viện. Nhưng quan trọng hơn là khoảng cách từ bờ đến đảo không ngắn, sợi dây cột vào vật nặng cũng rất khó ném sang được đấy. Mấy đội viên còn đang không ngừng thử ném sợi dây lên đảo, thậm chí có mấy người lội xuống nước để rút ngắn khoảng cách.

 

Ngoài ra mấy đội viên khác thì ở trên bờ đào đất, đào đá nhét đầy các bao cát.

 

Gió thu hiu quạnh, mưa phùn không ngớt.

 

Trên bãi bùn truyền đến tiếng Tô Lâm Lâm: “Cứu, cứu chúng tôi với. Mau nghĩ cách đi!” Cô ấy chỉ vào dòng nước bắt đầu dâng lên bờ, khóc, “Nước đến đây rồi, ngập đến đây rồi. Xin các người mau cứu chúng tôi với.”

 

Mạc Dương cúi đầu hút thuốc, mày cau chặt, không nói lời nào. Chu Dao ngồi xổm trên mặt đất cắn móng tay, cũng im lặng, lúc sau cô ngửi thấy mùi khói, mới xin Mạc Dương một điếu, hé đôi môi đang run run rít thuốc.

 

Sợi dây vừa ném tới lại rơi tõm xuống nước thất bại, Tô Lâm Lâm khóc rấm rức: “Dao Dao, mình xin lỗi, nếu không đến đây kéo mình thì cậu cũng sẽ không bị vây trong biển nước thế này.”

 

Nước đã ngập đến giày, Chu Dao chẳng muốn nói câu nào, cô che mặt, ôm đầu, toàn thân run rẩy trong gió.

 

Trên bờ bên kia, Đường Đóa sốt ruột, tiến lên thúc giục: “Các người có thể nhanh hơn một chút không? Nước dâng càng lúc càng cao, ngập đến chỗ họ rồi, các người không nhìn thấy sao?”

 

Cô ăn nói hơi khó nghe, trong lòng đội trưởng cũng bực tức, nhưng vì chức trách của mình nên anh ta đành nhẫn nhịn giải thích: “Cô bạn à, chúng tôi đang tranh thủ thời gian, mời cô đứng sang một bên, chúng tôi đang suy nghĩ cách…”

 

“Nghĩ cách gì?” Đường Đóa ngắt ngang, “Dây ném không qua sao không điều trực thăng bay sang đấy?”

 

Lâm Cẩm Viêm cũng hỏi: “Có máy bay trực thăng không? Để máy bay trực thăng…”

 

“Hôm nay trong thung lũng gió lớn quá, trực thăng không bay đến được.”

 

Đường Đóa nóng ruột đến mất lý trí, nói chuyện không lựa lời: “Tôi thấy là đội cứu hộ của các người có vấn đề, không có thiết bị, không có kinh nghiệm, không có phương pháp, chỉ có thể trơ mắt nhìn người ta chết thì có!”

 

Huyệt thái dương của đội trưởng đập thình thịch, anh lính chỉ huy bên cạnh thay đổi sắc mặt tiến đến: “Cô đừng thấy mình là con gái thì…”

 

“Cãi nhau ở đây làm gì?” Đội trưởng lạnh lùng quát lên, anh lính chỉ huy im lặng, lạnh mặt lườm họ rồi quay người bỏ đi.

 

Đội trưởng nhìn đám người Lâm Cẩm Viêm, giọng nói vẫn mang vẻ kiềm chế: “Chúng tôi đang cố hết sức, mời anh chị đứng qua một kiên nhẫn chờ đợi, đừng làm phiền…”

 

“Người sắp chết đuối rồi mà các người còn lề mề bảo kiên nhẫn?” Kỷ Vũ cũng không kiềm chế được, “Nước ngập đến bắp chân họ rồi, các người còn ở trên bờ rề rà, sao không xuống nước cứu người đi? Tôi nói cho anh biết, nếu họ xảy ra chuyện gì, anh phải chịu trách nhiệm, cả đội của anh đều phải chịu trách nhiệm đấy.”

 

“Câm miệng lại hết cho tôi!” Lạc Dịch trầm giọng quát lên, đám sinh viên an tĩnh lại, anh ra hiệu bảo đội trưởng rời đi, nơi này giao cho anh.

 

Đám sinh viên vẫn còn mang vẻ tức giận, đang định tranh cãi với Lạc Dịch.

 

Lạc Dịch cất lời: “Lúc xảy ra lũ quét, các người có ở xa nhau không? Khi ấy các người có cứu bạn bè các người không hay là mạnh ai người nấy chạy thoát thân trước đã?”

 

Thoáng chốc cả đám im bặt.

 

“Không cứu người là bản năng, không ai trách các người. Tôi đã từng nhắc các người hôm nay đừng đi, các người không nghe, cũng không trách các người. Nhưng bây giờ xảy ra chuyện các người lại tỏ vẻ sốt sắng, nóng nảy trước mặt đội cứu hộ là cái kiểu đạo đức gì hả? Ăn học nhiều năm nên mắt mọc trên đỉnh đầu sao? Mẹ kiếp, loại người như các người có ngon thì lúc xảy ra chuyện đừng kêu cứu. Biết bơi đúng không? Vậy còn đứng trên bờ làm gì? Nói hay như vậy, có thời gian để đùn đẩy trách nhiệm thì nhảy xuống cứu bạn học đi!” Lạc Dịch kéo Kỷ Vũ ra, “Cậu xuống nước cho tôi xem, xuống đi nào!”

 

Kỷ Vũ cúi gằm đầu, đỏ mặt tía tai.

 

“Không dám sao?” Lạc Dịch nói, “Vậy cậu câm mồm ngoan ngoãn đứng sang một bên làm khỉ cho tôi.”

 

Ba người Lâm Cẩm Viêm bị mắng đến mức nghẹn họng không trả lời được. Hạ Vận kéo họ sang môt bên, nhường bờ lại cho đội cứu hộ, lại chạy đến xin lỗi: “Ông chủ Lạc, tôi xin lỗi, họ nhất thời nóng lòng nên đầu óc không bình tĩnh, bình thường họ không như vậy đâu, anh đừng để bụng.”

 

Lạc Dịch tức giận, sắc mặt cực kém nhưng không nhiều lời, chỉ nói: “Tin tưởng đội cứu hộ, đừng gây thêm phiền phức. Cô cũng không cần xin lỗi tôi.”

 

“Tôi biết.” Hạ Vận gật đầu, “Chờ lúc nữa xong việc tôi sẽ xin lỗi họ ạ.”

 

Lạc Dịch xua tay bảo cô đi, rồi nhìn vào giữa biển nước. Nước đã ngập đến bắp đùi, Tô Lâm Lâm không còn khóc la nữa, chắc hẳn đã sợ đến mức choáng váng rồi. Lạc Dịch không nhìn thấy rõ mặt Chu Dao, cô, Tô Lâm Lâm và Mạc Dương đang ôm chặt lấy nhau để cố định bản thân.

 

Trận cãi vã vừa rồi không ảnh hưởng đến đội cứu hộ, đã chuẩn bị xong các bao cát dùng làm điểm tựa. Ba đội viên cao nhất nắm lấy sợi dây, khệ nệ ôm bao cát xuống nước, lung lay trong dòng nước siết, bước từng bước khó khăn nhưng kiên định đi về phía ba người đang bị vây trong dòng chảy.

 

Lạc Dịch đứng trên bờ, nhìn chằm chằm đội cứu hộ đang chậm chạp đi về phía trước trong biển nước không chớp mắt, và cả người đang bị vây khốn lúc này.

 

Gió rét thấu xương, thỉnh thoảng có thân cây hoặc nhánh cây gãy lìa rơi xuống nước đập vào người hoặc làm xước da họ. Nước ngập càng lúc càng cao, nhanh chóng đến eo nhóm Chu Dao. Họ ôm lấy nhau, bị dòng nước hút không ngừng lắc lư, như thể sẽ bị nước cuốn đi ngay tức khắc. May mà sau mỗi lần lay động ba người đều có thể miễn cưỡng giữ vững vị trí.

 

Lạc Dịch siết chặt bàn tay, bản thân tình nguyện nhảy xuống nước cứu giúp. Nhưng giờ phút này anh chỉ có thể tin tưởng đội cứu hộ, không thể gây thêm phiền phức.

 

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, cơn hồng thủy lạnh buốt nhanh chóng dâng đến ngực. Bất cứ ai, mỗi giây trôi qua thể lực đều giảm đi một phần.

 

Nhân viên cứu hộ dần dần đến gần ba người sinh viên, càng lúc càng gần, càng lúc càng gần. Rốt cuộc họ cũng đã đến nơi, vươn tay ra nắm chặt lấy nhau. Đội viên đưa áo phao cho họ, mang theo họ, kéo dây đi xuống nước.

 

Trên đường trở về, mực nước lên cao, tốc độ chảy cũng nhanh hơn. Mỗi đội viên che chở một sinh viên, di chuyển đến bờ từng tấc một, sợi dây không ngừng đu đưa trong cơn lũ. Nữ sinh dáng vóc thấp, nước mau chóng dâng ngập cổ.

 

Đội viên cứu Chu Dao là một chàng trai người Tạng, một tay cậu ta ôm bao cát, một tay ôm lấy Chu Dao, nói: “Ôm lấy vai tôi.”

 

Chu Dao làm theo, nước mắt rưng rưng. Thể lực của anh đội viên gần như sắp cạn kiệt, vừa lạnh vừa mệt, anh ta cắn chặt răng cố gượng, từng bước từng bước dốc hết sức lực đi đến bờ.

 

Vài đội viên khác xuống nước đón người. Mạc Dương là người đầu tiên được đưa lên bờ, Tô Lâm Lâm cũng nhanh chóng được kéo lên, Chu Dao sau cùng, sát phía sau hai người họ. Có vài đôi tay đưa đến kéo cô, nhưng cô chỉ nắm chặt một đôi tay trong đó.

 

Đột nhiên một khúc gỗ theo dòng nước siết ào đến, nhóm người trong nước chao đảo. Trong lúc hỗn loạn, Chu Dao cảm giác eo mình bị thả lỏng, lòng cô hoảng loạn, kinh ngạc quay đầu lại, đội viên cứu hộ phía sau đã biến mất.

 

Chu Dao hét lên: “Anh ấy bị nước cuốn rồi.”

 

Cách đó hơn năm mét, một chiếc áo màu xanh biếc trôi nổi dập dềnh trong nước rồi phút chốc chìm nghỉm. Anh ta đã nhường áo phao lại cho cô.

 

Chu Dao gào to: “Cứu anh ấy, cứu anh ấy đi.”

 

Cả nhóm hoặc tự lo chưa xong, hoặc còn đang kéo người khác, không kịp phản ứng. Lạc Dịch liền nhảy xuống dòng nước cuốn mãnh liệt, thoáng chốc bị nước nhấn chìm.

 

Một đội viên cứu hộ trên bờ cũng nhảy xuống theo, còn có vài người khác cũng định nhảy xuống, bị đội trưởng lớn tiếng ngăn cản: “Không được xuống nước nữa.”

 

Bây giờ xuống nước là đánh cược tính mạng. Hai người là đã đủ, chỉ sợ người cứu không thoát được, hi sinh thêm nhân mạng thôi.

 

Chu Dao được kéo lên bờ, nhìn chằm chằm biển nước cuồn cuộn, không hề thấy được bóng dáng ai khác.

 

Bất chợt nơi hạ du cách đó năm mươi mét, Lạc Dịch ló đầu lên khỏi mặt nước, dáo dác nhìn xung quanh, anh không tìm được chàng trai bị nước cuốn, bản thân lại bị cơn hồng thủy dạt đi. Cả người anh lại biến mất trong dòng nước lần nữa.

 

Đám người thất kinh, nhảy xuống bơi dọc theo bờ sông.

 

“Dương Thố! Dương Thố!”

 

“Ông chủ Lạc! Ông chủ Lạc.”

 

Chu Dao hoảng sợ đến mức rơi lệ, chỉ biết liều mạng chạy theo. Chạy hơn ba trăm mét, rốt cuộc đã thấy bóng dáng Lạc Dịch ngoi lên trong nước. Một tay anh kéo một người, một tay thì vẫy với người trên bờ. Anh đang trôi nổi trong dòng nước siết, hoàn toàn không thể bơi được.

 

Người nhảy xuống thuận theo dòng nước bơi đến bên cạnh anh, giúp anh đỡ người bị chìm.

 

“Dây đâu!” Đội trưởng vội la lên, đội viên nhanh chóng ném dây vào dòng nước. Lạc Dịch và đội viên kia bắt được sợi dây, người trên bờ đồng loạt ra sức kéo họ lên.

 

Lạc Dịch toàn thân ướt sũng, cũng bị sặc nước, quỳ gối trên bờ thở hồng hộc.

 

Chu Dao liền nhào đến, lật anh đội viên bị nước cuốn lại thăm dò, lòng nhất thời lạnh toát.

 

Toàn thân anh đội viên đã lạnh ngắt. Hai tay Chu Dao run rẩy, vội vàng đưa lên mũi anh ta, sờ đến ngực anh ta.

 

Không còn thở nữa, tim cũng ngừng đập rồi.

 

Đầu óc Chu Dao nổ tung, trở nên trống rỗng. Cô gần như máy móc đặt anh ta nằm ngang, hô hấp nhân tạo, một lần, hai lần, ba lần, bốn lần rồi lại năm lần. Cô quỳ thẳng người, mười ngón tay đè chặt ấn xuống ngực anh tạ: “1, 2, 3, 4…”

 

Theo từng số cô đếm “5, 6, 7…”, sắc mặt anh đội viên vẫn xám ngoét, không có bất cứ phản ứng gì.

 

“11, 12, 13…” Cô vẫn ra sức ấn xuống, nước mắt rơi tí tách.

 

Tay cô đã bị nhánh cây cắt rách da trong nước, đang chảy máu ròng ròng.

 

“Chu Dao…” Lâm Cẩm Viêm tiến lên kéo cô.

 

“Tránh ra!” Cô mặc kệ, ấn từng cái lên ngực anh đội viên, “17, 18, 19…”

 

Nước mắt cô như chuỗi ngọc bị đứt thi nhau rơi xuống. Rét buốt, kinh hoảng, sợ hãi, tay chân bỗng bắt đầu bị chuột rút, cô đau đớn ngã xuống đất co cuộn lại.

 

“Chu Dao…” Kỷ Vũ và Đường Đóa nhào đến đỡ cô.

 

“Cậu cút đi!” Chu Dao gạt tay họ ra, “Tất cả các người đều cút đi.”

 

Lạc Dịch không nói câu nào, chỉ tiếp tục tiến lên cấp cứu anh đội viên. Thế nhưng, dù hô hấp nhân tạo hay ấn ngực, anh đội viên kia đều không hề có bất kỳ phản ứng nào đáp lại. Lạc Dịch biết có lẽ đã xảy ra chuyện lớn. Anh không chịu bỏ cuộc, liên tục ấn ngực của anh ta. Người đã kiệt sức nhưng vẫn dốc hết toàn lực, anh mệt đến mức rã rời, cả nhóm đội viên đội trưởng đều thay nhau tiếp sức.

 

Chu Dao nhìn anh đội viên không còn phản ứng kia, òa khóc hu hu, thảm hại như một con chó rơi xuống nước. Vừa rồi anh ta còn ôm cô trong dòng nước, sao bây giờ đã không còn thở nữa? Rõ ràng vừa rồi còn sống sờ sờ kia mà!

 

Chu Dao ngẩng đầu nhìn đám bạn bản thân từng quen thuộc, trên mặt cô đầy nước mắt, là oán hận, là hối hận và là thù hận.

 

“Tôi đã bảo các người đừng đi…” Cô gằng từng câu, khóc đến tan nát cõi lòng, “Tôi nói là đừng đi rồi! Các người không nghe! Các người không nghe! Bây giờ tốt lắm, đã có người chết rồi đấy!”

 

Chu Dao sụp đổ gào khóc: “Vì cứu tôi mà chết. Tôi là hung thủ. Tại sao không phải là Tô Lâm Lâm, không phải Mạc Dương, không phải là các người? Tại sao lại là tôi? Tôi đã nói đừng đi, tôi đã nói đừng đi rồi! Các người đều có phần, các người đều là hung thủ.”

 

Khoảnh khắc lũ quét bùng phát, muốn cứu bạn bè là bản năng. Giờ phút này cô bị số mệnh vứt bỏ, căm thù bạn bè cũng là bản năng.

 

Trong nguy hiểm, bên bờ sống chết, mỗi người đều không còn là mình nữa.

 

Tô Lâm Lâm rơi lệ nhìn cô: “Dao Dao, thật xin lỗi, nếu không phải cậu đến kéo mình thì sẽ không…”

 

“Còn cậu nữa…” Chu Dao đẩy cô ấy ra đứng dậy, tay cô run run chỉ vào mặt Tô Lâm Lâm, khóc lớn như đứa trẻ bị bạn phản bội, “Rõ ràng cậu nghe được mực nước trong núi sẽ tăng cao. Cậu nghe được nhưng cậu không chịu nói giúp tôi.”

 

“Mình đã nói rồi.”

 

“Cậu không nói, các người đều không nghe.”

 

Chu Dao lảo đảo đứng trong mưa gió, không ai chú ý đến bờ cô đứng đã bị sạt lở, đất dưới chân cô đã dần xuất hiện vết nứt.

 

“Tôi căm ghét các người, tôi không muốn đi cùng các người nữa.”

 

Hạ Vận định đến trấn an, nhưng tâm trạng Chu Dao đã mất khống chế, không chịu cho bất cứ ai đến gần, không nghe bất cứ ai nói. Cô hoảng loạn lùi về sau, chợt nghe có người gọi cô.

 

“Chu Dao!”

 

Ánh mắt cô nhòa lệ nhìn sang, Lạc Dịch đứng đối diện cô, toàn thân ướt mèm.

 

Lạc Dịch vừa định cất lời.

 

“Đừng.” Nước mắt cô tuôn trào nhiều hơn, môi ấm ức mím lại, không ngừng mếu máo, “Anh đừng, đừng trách tôi. Tôi đã sai rồi, anh đừng trách tôi.”

 

Lạc Dịch khẽ hít vào một hơi, chìa tay về phía cô, bình tĩnh nói: “Chu Dao, cô qua đây, tôi xem cô nào.”

 

Chu Dao sợ sệt lắc đầu, giống như đứa trẻ không dám đến gần người lớn. Cô nức nở, bả vai run run, nói không lưu loát: “Tôi không có, không, không nghe lời anh. Tôi nói, đừng đi rồi. Là bọn họ, không nghe. Tôi thật sự, nói rồi.”

 

Lạc Dịch nhanh chóng nhìn thoáng qua vết nứt càng lúc càng to dưới chân cô, không dám làm kinh động đến cô. Anh điềm tĩnh hắng giọng, mồ hôi và nước mưa hòa lẫn trên trán.

 

Anh đưa tay, chậm rãi đi đến gần cô một bước, nhẹ giọng: “Tôi không trách tôi, Chu Dao. Tôi qua đây, đến chỗ tôi này. Tôi xem cô có bị thương không, nào, đưa tay cho tôi.”

 

Chu Dao khóc thảm thiết, toàn thân đang run, nhưng lại nghe lời đưa tay cho anh.

 

Lạc Dịch bắt được tay cô liền nắm chặt. Trong khoảnh khắc đó bỗng truyền đến tiếng nước ì oạp, Chu Dao kinh hoàng, đất dưới lún xuống.

 

Lạc Dịch nhanh tay lập tức kéo Chu Dao vào lòng. Nơi cô đứng khi nãy nháy mắt đã sụp xuống dòng nước lũ. Anh ôm chặt cô, mau chóng lùi lại khoảng đất an toàn phía sau.

 

Chu Dao nhào vào lòng anh khóc nức nở, nói năng không liền mạch, nghẹn ngào đến mức không ai nghe rõ. Nhưng Lạc Dịch lại nghe được. Anh giữ gáy cô, ấn chặt vào ngực: “Tôi biết.”

Advertisements

8 thoughts on “Vì Gió Ở Nơi Đấy

  1. Em rất thích Cửu Nguyệt Hi một phần vì lối viết chân thực của tác giả, khắc họa rất thực, đoạn cứu hộ đó là điển hình
    không hiểu sao em có cảm giác như Chu Dao bị ám ảnh tâm lý nhỉ?
    thanks chị nhiều

  2. Khi nào truyện xuất bản, bạn thông báo nhé, mình sẽ đăng ký mua ngay lập tức. Hay lắm ấy ❤

  3. Vì nhảy hố nên h ôm hận :)))) ôi đang đoạn cao trào cái bn drop mình hụt hẫng quá =((( xb là mình phải mua liền, nghe đồn trong bộ này có Trình Ca với Bãnh Dã làm cameo, bn confirm giùm mình với để mình còn để dành tiền hốt e ấy 😡 mà bản xb ko fải là bn dịch hả bn?

    1. Hiện quyển này đang đợi ngoại truyện độc quyền cho sách XB nên Nanu chưa phát hành được. Hẹn mọi người qua tết ta vậy.

  4. Huhu kiểu như mình ở nước ngoài thì làm sao đọc được truyện đâyyy :<

    1. Hì thì mua nhờ người nhà chuyển sang 🙂 Hoặc gửi sang, nhớ ko lầm phí vận chuyển là 150.000VND/ nửa ký

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s