Posted in Bầy Hạc, Uncategorized

[XB] Bầy Hạc

Chương 1:

Thành phố B.

Thời tiết đầu tháng Ba vẫn còn lạnh, dù mặt trời có tỏa nắng cũng không ngăn nổi cơn lạnh buốt thấu xương. Chử Điềm vừa xuống xe đã lập tức nắm chặt lấy áo khoác. Cơn gió lạnh khô hanh thổi thốc vào mặt, cô không nhịn được khẽ híp mắt lại.

“Chị dâu, đồ đạc mang lên lầu mấy vậy ạ?”

Một anh lính trẻ tuổi nhảy theo xuống xe quân sự, chỉ vào đống đồ trên xe hỏi cô.

“Lầu bốn.”

Cô cười ngọt ngào đến nỗi khiến cậu ta thấy ngại ngùng, gãi đầu chạy đi.

Chử Điềm ngẩng đầu nhìn cánh cửa sổ thủy tinh nơi lầu bốn kia. Rèm cửa sổ màu xanh đậm kéo kín mít, lẳng lặng phủ lên phía trên chữ hỷ. Chữ đỏ chiếm trọn khung cửa sổ, màu đỏ thẫm mà rực rỡ ấy khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy thỏa mãn tự đáy lòng.

Cả tòa nhà đã nhuốm màu cũ kỹ, lối đi rất hẹp. Mấy cậu lính khuân đồ đi lên một cách khó nhọc. Chử Điềm xách mấy thứ đồ lặt vặt bước theo sau. Từ đằng xa, cô ngẩng đầu nhìn đội ngũ từ từ tiến về phía trước, rốt cuộc trong lòng cũng cảm thấy có đôi chút ảo não.

Cô nhớ hai ngày trước đây, Từ Nghi đã gọi điện thoại về để sắp xếp chuyện dọn nhà. Khi đó vì bận dẫn lính đi huấn luyện quân sự dã ngoại nên anh không về kịp, đành chỉ có thể cử vài đàn em đến dọn giúp mình. Lúc anh hỏi cô cần bao nhiêu người, Chử Điềm vốn đang giận dỗi nên lập tức trả lời thẳng thừng: “Càng nhiều càng tốt, hơn nữa còn phải đẹp trai đấy!”

Từ Nghi nghe vậy lại im lặng hiếm thấy.

Hôm sau anh cấp cho cô sáu bảy người, người nào người nấy đều eo thon, mông nở, chân dài, điều này ngược lại khiến Chử Điềm hết sức sửng sốt. Trước kia đâu có phát hiện ra anh lại dễ bảo như vậy đâu! Chử Điềm trợn to đôi mắt đen lúng liếng, đối diện với đội ngũ cao lớn xếp thành một hàng thẳng tắp, nhất thời cô hơi tức giận.

Lúc này Chử Điềm đã hiểu cái gì gọi là tự làm tự chịu rồi. Mấy cậu trai trẻ cao trên một mét tám mươi này hoàn toàn chẳng phát huy được tài năng ở tòa nhà cũ kỹ này. Không gian nhỏ hẹp quá mà!

Sau khi đồ đạc được mang lên nhà, Chử Điềm muốn mời mấy anh chàng khuân vác ra quán ăn một bữa cơm đạm bạc nhưng chẳng ai dám nhận lời. Họ nhảy lên xe quân sự  rồi vội vàng chạy đi mất.

Chử Điềm hậm hực trở về nhà, trong nhà ngổn ngang lộn xộn, tuy phần lớn đồ đạc đều được đặt đúng chỗ, nhưng mấy thứ lặt vặt còn sót lại cũng đủ khiến cô dọn đến mệt bở hơi tai. Bây giờ cuối cùng cô đã hiểu việc dọn nhà rõ ràng còn cực hơn cả xây nhà, nhất là lúc trong nhà thiếu vắng đàn ông.

Chử Điềm khẽ thở dài một hơi rồi nhìn quanh quanh quẩn khắp nhà, cô cột hờ mái tóc lên, thay bộ đồ mặc ở nhà, bắt đầu cắm cúi thu dọn đồ đạc. Lúc thu dọn được một nửa thì chuông điện thoại di động của cô vang lên, Chử Điềm vội vàng bới đống đồ tạp nham ra để tìm điện thoại của mình. Cô cầm lên nhìn xem, hóa ra là Hà Tiêu – bạn thân cô gọi đến.

Nhìn cái tên nhấp nháy trên màn hình, lòng Chử Điềm lại hơi hụt hẫng. Cô lắc đầu đuổi hết những cảm xúc tiêu cực này đi, bấm nút nhận điện.

“Điềm Điềm, là mình, Tiếu Tiếu nè.”

“Biết rồi, đâu phải là ngày đầu tiên mình biết cậu chứ.”

Người bên kia cười khẽ, cất giọng vô cùng dịu dàng hỏi cô: “Khi nào trở về thành phố B đây? Mình chờ cậu lâu lắm rồi đó.”

“Chuyện này hả…” – Chử Điềm nhoẻn môi – “Có thể còn phải qua mấy tháng nữa.”

“Cái gì?” – nhanh như chớp giọng Hà Tiêu chợt cất cao hơn.

Chử Điềm cười khanh khách: “Đùa với cậu thôi” – cô nói – “Mình đã về rồi, đang bận dọn nhà.”

Bên kia Hà Tiêu lại bị cô làm hoảng hốt lần nữa: “Đã về rồi hả? Đang ở đâu? Mình đến gặp cậu!”

“Đừng!” – Chử Điềm quay đầu lại nhìn đống đồ lộn xộn – “Mình mới vừa dọn đến nhà Từ Nghi, còn chưa thu xếp đồ đạc xong nữa. Bọn mình hẹn gặp nhau ở ngoài đi.”

Chử Điềm là người Tứ Xuyên, học đại học ở thành phố B. Suốt bốn năm đại học tại phương Bắc này, chỉ có một người duy nhất được gọi là bạn thân chính là Hà Tiêu. Hai người quen biết nhau từ hồi năm nhất, bốn năm đại học thân thiết như hình với bóng, như chị em sinh đôi. Sau đó tốt nghiệp cùng thi công chức vào một cơ quan trung tâm thành phố B. Hai người làm chung với nhau được một năm, cho đến cuối năm ngoái cô thôi việc về quê chăm sóc mẹ bị bệnh nặng.

Hai người hẹn nhau ở quán cà phê lúc trước họ thường hay đến, Chử Điềm tự mình lái xe nên đến sớm hơn một chút. Cô gọi hai ly cà phê Moka, cà phê vừa được bưng lên thì đã thấy Hà Tiêu mặc chiếc áo khoác màu vàng nhạt, đẩy cửa ra, xụ mặt đi thẳng về phía cô.

Chử Điềm khẽ cười híp mắt, vẻ mặt vô cùng xinh đẹp động lòng người.

“Tới rồi hả?” – cô đung đưa chân, cất tiếng nói ngọt ngào chào bạn thân.

Không đánh người đang tươi cười, Hà Tiêu dù giận sôi bụng nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt cười tươi rói của cô thì không đánh được được nữa, chỉ đành dí trán cô.

“Cậu đó, còn biết trở lại à?”

Chử Điềm che trán hô hoán lên: “Lâu ngày không gặp cậu không thể dịu dàng với mình chút nào sao?”

“Không thể!” Hà Tiêu liếc xéo cô.

Chử Điềm ra vẻ ấm ức bĩu môi: “Vậy mà mình còn mang lạp xưởng Tứ Xuyên về cho cậu đấy.” – nói xong cô đưa ra một túi giấy.

Hà Tiêu liếc nhìn túi lạp xưởng đầy ắp, chẳng mảy may khách sáo nhận lấy: “Đừng tưởng rằng mình nhận hối lộ xong thì sẽ bỏ qua cho cậu. Ba tháng đó, Chử Điềm, ba tháng rồi đó! Cậu có biết mình lo cho cậu đến gần chết rồi không?”

Hà Tiêu vừa nói mắt vừa ửng đỏ. Thấy vậy, trong lòng Chử Điềm cũng rất áy náy. Năm ngoái khi nhận được tin mẹ tái phát bệnh cũ, ban đầu cô còn tưởng không nghiêm trọng, chỉ xin nghỉ phép hai tuần về nhà. Sau đó xảy ra rất nhiều việc, cô bận rộn đến sứt đầu mẻ trán. Bên này cơ quan cứ thúc giục cô về mãi, Chử Điềm không còn cách nào đành phải xin thôi việc, chuyên tâm chăm sóc mẹ ở bệnh viện và xử lý từng chuyện rối rắm.

Sau này nghĩ lại, nếu như Từ Nghi không cầu hôn, khoảng thời gian đó thật sự có thể gọi là giai đoạn tăm tối sa sút nhất trong hai mươi mấy năm qua của cô.

“Còn nữa, cậu và Từ Nghi rốt cuộc là sao? Sao nói kết hôn là kết hôn ngay vậy?”

Tiếng nói của Hà Tiêu khiến cô hoàn hồn lại, Chử Điềm chớp chớp mắt, khẽ mỉm cười: “Thì kết hôn vậy chứ sao.”

Câu trả lời này là sao đây, Hà Tiêu cực kỳ bất mãn.

“Nếu không thì thế nào?” – Chử Điềm tiện tay nghịch thìa khuấy cà phê – “Anh ấy cũng cầu hôn rồi, cậu cảm thấy đối diện với khuôn mặt của anh ấy, mình có thể làm được chuyện từ chối vô nhân đạo thế à?”

“…” – Miệng Hà Tiêu giật giật – “Cũng phải thôi!”

Chử Điềm mỉm cười. Đây mới thật sự là bạn tốt, Hà Tiêu không gặng hỏi cô mà là hiểu cô. Hiểu rằng có một số việc không phải là cô không muốn nói, mà là nói không nên lời.

“Đúng rồi.” – Chử Điềm vừa khuấy cà phê vừa hỏi – “Quên hỏi cậu, đám cưới của cậu và Trình Miễn được tổ chức khi nào thế?”

Trình Miễn là bạn trai của Hà Tiêu, đồng thời cũng là đồng đội của Từ Nghi. Hai người một trước một sau vào trong tiểu đoàn(1) trinh sát thuộc sư đoàn(2) T, tập đoàn quân(3) của quân khu B, một người làm đại đội trưởng, một người làm chính trị viên(4). Hai người lý lịch tương đồng còn tính cách thì bù trừ cho nhau. Có thể nói hai người họ là cộng sự tốt trong công việc và là anh em tốt trong cuộc sống. Một thời gian trước, Từ Nghi bị điều khỏi sư đoàn T, chuyển sang công tác tại trung đoàn(5) thiết giáp thuộc sư đoàn A.

  • Tiểu đoàn là đơn vị nhỏ của tổ chức đơn vị quân đội, gồm 600 – 1500 lính, phân ra nhiều đại đội. Nhiều tiểu đoàn kết hợp thành một trung đoàn hay lữ đoàn.
  • Sư đoàn là một đơn vị có quy mô tương đối lớn trong quân đội, nhỏ hơn quân đoàn, lớn hơn trung đoàn. Thường có khoảng 10 000 – 20 000 lính. Các sư đoàn lại tạo thành một quân đoàn.
  • Tập đoàn quân chỉ một đại đơn vị cấp chiến dịch – chiến lược trong tổ chức quân đội chính quy tại một số nước có quân đội rất lớn, hợp thành từ các quân đoàn hoặc các nhóm sư đoàn hỗn hợp.
  • Chính trị viên là cán bộ làm công tác chính trị trong đại đội Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc và trung đội Cảnh sát Vũ trang Nhân dân Trung Quốc, đại diện quyền lãnh đạo chính trị của nhà nước trong quân đội, thực hiện quyền giám sát chính trị đối với các chỉ huy quân sự và lãnh đạo công tác giáo dục chính trị trong quân đội.
  • Trung đoàn là một đơn vị trong quân đội có quy mô nhỏ hơn sư đoàn nhưng lớn hơn tiểu đoàn, thường gồm hai đến năm tiểu đoàn, quy mô từ 1 000 đến 3 000 lính, tùy theo nhánh và cách thức tổ chức. Các trung đoàn hợp lại thành sư đoàn.

“Cuối tháng Năm” – Hà Tiêu nói, vẻ mặt tiếc nuối – “Mình vốn dĩ muốn chúng ta tổ chức đám cưới chung cơ.”

Chử Điềm khẽ cười: “Không sao đâu. Cậu có thể bảo Đại đội trưởng Trình kiềm chế một chút, đến lúc đó chúng ta cùng nhau mang thai sinh con cũng được mà.”

Hà Tiêu lừ mắt nhìn cô.

 

Gặp lại bạn thân khiến Chử Điềm thoải mái hơn hẳn, tâm trạng khi nhìn thấy đống đồ đạc lộn xộn trong nhà không còn cáu gắt nữa. Cô hăng hái thu dọn sắp xếp, cho đến gần hai giờ sáng mới vội vã đi tắm, ngay cả tóc cũng không kịp sấy đã nằm lăn ra giường.

Giữa đêm khuya, khi cô gần như đã ngủ thiếp đi, bỗng nhiên điện thoại đặt ở đầu giường chợt lóe sáng. Chử Điềm mở mắt ra, giật mình bật dậy, nhưng khi cầm lên xem mới phát hiện ra điện thoại đã hết pin, nguồn tự động tắt.

Chữ Điềm thuận miệng càu nhàu vài câu cái máy ăn hại rồi bắt đầu lục lọi tìm sạc điện thoại, đến khi mở được điện thoại lên lần nữa thì cô đã thấy thông báo hai cuộc gọi nhỡ. Mở ra xem thì thấy cả hai đều là cuộc gọi của Từ Nghi, thời gian là lúc hơn mười giờ tối, khi đó cô đang bận thu dọn đồ đạc, vứt điện thoại di động sang một bên không ngó ngàng đến. Bây giờ đã là hai giờ sáng, chắc anh đã đi ngủ từ lâu rồi.

Chử Điềm thẫn thờ nằm ngửa ra nhìn chằm chằm vào điện thoại trong chốc lát, cô quyết định không quấy rầy anh. Còn một tin nhắn của Hà Tiêu mà cô chưa kịp đọc, cô nàng nhắn nếu ngày mai rảnh sẽ đến đây phụ giúp cô dọn dẹp nhà cửa.

Chử Điềm thật sự yêu cô bạn hiền lành này chết đi được, cô vội vàng trả lời: Thật à?

Năm phút sau nhận được hồi âm của Hà Tiêu: Đùa thôi.

Chử Điềm nhướng mày, hăng hái nhắn lại: Đã trễ thế này còn chưa ngủ hả? Không phải Trình Miễn đang ở nhà đó chứ?

Khi gửi tin nhắn đi cô cũng tưởng tượng ra được mặt Hà Tiêu sẽ đỏ đến độ nào. Đoán là Hà Tiêu sẽ không nhắn lại cho cô nữa, Chử Điềm cười gian xảo, rồi lại bắt đầu cảm thấy buồn chán. Cô nằm sấp trên giường đến một lúc thật lâu mới buồn ngủ lại thì điện thoại di động lại vang lên, hai chữ Từ Nghi to tướng nhấp nháy trên màn hình.

Điện thoại kêu một hồi lâu, Chử Điềm mới chậm rãi bắt máy.

Tiếng nói Từ Nghi truyền đến từ đầu bên kia điện thoại: “Ngủ rồi à?”. Giọng nói cố ý hạ xuống thật khẽ mang theo chút trầm khàn truyền qua điện thoại, giống như dòng điện khiến tai cô ngứa ran.

Chử Điềm cố gắng quên đi cảm giác kỳ lạ này, vùi đầu vào gối rầu rĩ không trả lời mà hỏi ngược lại anh: “Sao trễ thế này anh còn gọi điện về?”

Từ Nghi khẽ đáp: “Anh mới vừa nhận được một cuộc điện thoại.”

“…” – chuyện này có quan hệ nhân quả gì với cô à?

“Nói là có ai đó nửa đêm không ngủ được gửi tin nhắn quấy rầy vợ người ta.”

Cái tên Trình Miễn này!

Chử Điềm lăn mình bò dậy khỏi giường, nghiến chặt răng: “Em đâu có cố ý, chỉ thuận tay trả lời tin nhắn thôi mà.”

Vậy trêu vợ người ta cũng là thuận tay thôi sao? Anh hỏi, trên mặt cất chứa một nét cười: “Đã trễ thế này rồi sao còn chưa ngủ?”

“Mới vừa thu dọn đồ đạc xong, ngủ liền đây.”

“Vậy đã ăn tối chưa?”

“Ăn rồi, ăn ở ngoài. Trong nhà này ngay cả nguyên liệu còn không có làm sao mà nấu cơm?”

Từ trước đến nay cô luôn nhanh mồm nhanh miệng, hiếm khi nghĩ đến cảm nhận người khác. Lời vuột khỏi đầu môi, cô mới cảm thấy có chút không ổn.

Quả nhiên Từ Nghi im lặng một lát, anh nói: “Tại anh đi vội quá không sắp xếp ổn thỏa.”

Tháng trước anh vừa mới được điều đến trung đoàn thiết giáp thuộc sư đoàn A. Sư đoàn A là sư đoàn lâu năm có truyền thống vẻ vang, thời kỳ kháng chiến nằm dưới sự quản lý của quân đoàn(1) Tứ Dã – quân đoàn át chủ bài thuở ấy, đánh thắng vô số trận lớn nhỏ, kiên cường anh dũng, sau khi kiến quốc lại biểu hiện xuất sắc trong những chiến dịch như kháng Mỹ viện Triều(2). Trong quân đội vốn xem trọng truyền thống và thành tích, nên địa vị của sư đoàn A khó có thể lay chuyển.

Đội quân át chủ bài đương nhiên nổi tiếng với kỷ luật nghiêm khắc. Từ lúc nhận được mệnh lệnh đến lúc đi nhậm chức, cấp trên chỉ cho Từ Nghi thời gian ba ngày. Bàn giao công việc còn không kịp chứ đừng nói gì đến mở tiệc chia tay hay là về nhà. Đến đơn vị mới còn chưa kịp đặt ba lô xuống anh đã lập tức lên xe chạy đến vùng dã ngoại huấn luyện.

  • Quân đoàn là một đơn vị có quy mô lớn trong quân đội, trên cấp sư đoàn và dưới cấp tập đoàn quân. Quy mô khoảng 20 000 – 45 000 lính.
  • Kháng Mỹ viện Triều, hay còn được gọi là chiến tranh Triều Tiên. Chiến sự được châm ngòi vào ngày 25 tháng 6 năm 1950 khi Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên (Bắc Triều Tiên) tấn công Đại Hàn Dân quốc (Nam Triều Tiên). Từ một cuộc chiến quy mô nhỏ trong nội bộ Triều Tiên để thống nhất đất nước, quy mô cuộc chiến đã trở nên lớn khi lực lượng của Liên hiệp quốc được Mỹ lãnh đạo và sau đó là Chí nguyện quân của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa can thiệp.

May là tính tình Chính trị viên Từ nổi tiếng hiền lành và ôn hòa, chứ nếu không chỉ trong vài ngày mà phải làm việc liên tục thế này không chửi um lên mới là lạ.

Dĩ nhiên Chử Điềm cũng biết rõ chuyện này, vừa nghĩ đến thì cô đã lập tức mềm lòng: “Em không có ý trách anh, hôm nay lúc về nhà ông bác bảo vệ đã cho em một tấm danh thiếp, nói với em chỉ cần gọi điện thoại một cú là sẽ có người đưa thức ăn đến.”

Nhanh như vậy đã làm thân với ông bác bảo vệ rồi sao? Từ Nghi rốt cuộc cũng hơi an tâm, anh nói: “Được rồi. Em nghỉ ngơi sớm đi, hai ngày nữa anh về.”

“Ừ.”

Cúp điện thoại, Chử Điềm ngồi đó ngẩn ngơ một lúc rồi mới nằm xuống giường lại. Ngón tay cô chạm vào tấm drap giường mềm mại, mỗi một khớp xương đều thư thái, giống như kinh mạch toàn thân bỗng được khơi thông, cảm giác thoải mái vô cùng.

Cả ngày cực nhọc và mệt mỏi dường như đã bay mất.

 

Phải mất một tuần Chử Điềm mới sắp xếp xong toàn bộ đồ đạc trong nhà.

Thay vài món đồ gia dụng, dán lại giấy dán tường, đổi hết tông màu lạnh lúc trước đi, trông ngôi nhà thoải mái dễ chịu hẳn. Nam chủ nhân Từ Nghi vẫn còn chưa về, bởi vì sau đợt huấn luyện dã ngoại kết thúc, anh đột nhiên bị điều đi làm nhiệm vụ khác. Chử Điềm đã sớm chuẩn bị tư tưởng, cô biết anh được một năm, đã sớm nắm rõ tính chất công việc của anh rồi.

Dĩ nhiên khoảng thời gian này Chử Điềm cũng không rảnh để thấy rối rắm, cô đang bận bịu tìm việc làm.

Lúc trước cô làm ở cơ quan trung tâm thành phố B, sau đó xin thôi việc. Một là vì cô phải ở quê nhà chăm sóc mẹ bị bệnh nặng, hai là cảm thấy công việc ở đó thật sự chẳng thú vị chút nào. Hiện tại đã giải quyết xong chuyện ở quê, cô trở về thành phố B một lần nữa, chuyện cần thiết nhất ngoại trừ dọn nhà thì chính là tìm việc làm.

Mấy ngày qua cô vừa bận dọn nhà vừa bận gửi sơ yếu lý lịch lên mạng. Thật bất ngờ là có vài công ty thông báo mời cô đến phỏng vấn. Chử Điềm chuẩn bị tỉ mỉ, phỏng vấn diễn ra rất thuận lợi, cô nhận được offer của hai công ty.

Chử Điềm vui mừng gặp mặt báo tin cho Hà Tiêu, hai người nghiên cứu cẩn thận, cùng quyết định chọn công ty điện tử Tây Đinh.

Thứ Hai – ngày đầu tiên đi làm, Chử Điềm thức dậy từ sớm.

Sau khi rửa mặt, cô ngồi trang điểm trước bàn phấn. Tính ra đã ba tháng cô không trang điểm tỉ mỉ rồi. Mascara đã khô, bút vẽ mắt cũng không biết đã bị cô vứt đâu mất. Chử Điềm nản lòng nhìn mình trong gương, mái tóc chấm vai đã lâu chưa được cắt tỉa, sờ lên vô cùng xơ xác. Vì tinh thần không tốt và không được chăm sóc kỹ lưỡng nên da mặt cũng rất xấu, trên trán còn nổi một hột mụn.

Cho dù rất dễ bị người khác nói mình là bình hoa, nhưng gương mặt này vẫn là niềm kiêu hãnh của Chử Điềm. Lúc này nhìn vào gương, Chử Điềm cảm thấy hơi hốt hoảng, quả thật là càng lúc cô càng không giống phụ nữ nữa rồi. Nhưng cô cũng có chút mừng thầm, vì may mắn là Từ Nghi bận quá không về nhà được, bằng không, nếu anh nhìn thấy bộ dạng bây giờ của cô…

Chử Điềm rùng mình, không dám nghĩ ngợi thêm nữa.

Sau khi bản năng của phụ nữ thức tỉnh, Chủ Điềm đi chọn mua mỹ phẩm, còn tranh thủ lúc tan việc đến Spa vài lần, thậm chí còn nghiện lên Haitao(1) mua sắm. Mọi việc đều do cô mới quen được một người bạn đầu tiên ở công ty mới này, cô nàng tên là Phùng Kiêu Kiêu.

  • Haitao là trang web mua hàng ngoại của Trung Quốc.

Hai người làm cùng một bộ phận, ngồi chung văn phòng, nên mỗi lần Phùng Kiêu Kiêu xuống lấy hàng chuyển phát nhanh, nhìn thấy đồ của Chử Điềm cũng nhân tiện mang lên giúp cô. Dần dà hai người quen thân, thường xuyên trao đổi những điều tâm đắc khi mua hàng trên Haitao.

Trưa hôm đó hai người cùng đến nhà ăn của công ty. Chử Điềm mở một lon sô-đa đưa cho Phùng Kiêu Kiêu, phát hiện ra cô nàng rất ủ rủ.

“Sao vậy?”Cô hỏi.

“Điềm Điềm, mình có thể hỏi cậu một vấn đề không?” – Phùng Kiêu Kiêu nhìn cô – “Ba mẹ cậu có giục cậu đi xem mắt không vậy?”

Chử Điềm suýt bị sặc ngụm nước vừa uống, cô ho khan vài tiếng xong mới từ từ trả lời: “Sao vậy, ba mẹ cậu thúc giục cậu à?”

“Đúng vậy đó” – Phùng Kiêu Kiêu mặt ủ mày chau – “Mình mới hai mươi lăm tuổi thôi, vậy mà bảo mình đi xem mắt, cứ như chẳng ai thèm lấy mình không bằng.”

Chử Điềm nhìn cô nàng, cảm thấy cảnh tượng này vô cùng quen thuộc, ngay cả lời nói cũng tương tự.

“Đi đi.”

“Hả?” – Phùng Kiêu Kiêu nhìn cô với vẻ mặt như mới biết cô ngày đầu tiên.

“Cha mẹ nào cũng như vậy cả. Cho nên cậu đừng chê bai sự quan tâm lo lắng của họ.” – cô cười nhè nhẹ – “Cậu có thể nghĩ vậy nè, có cha mẹ thúc giục tốt hơn là không còn cha mẹ thúc giục rất nhiều.”

“Nói cũng đúng.” – Phùng Kiêu Kiêu thở dài một hơi – “Vậy mình đành phải đi xem mắt vậy.”

Nhìn dáng vẻ cam chịu bất đắc dĩ của Phùng Kiêu Kiêu, Chử Điềm đột nhiên nhớ lại mình trước kia. Hồi ấy, cô cũng không hiểu chuyện như Phùng Kiêu Kiêu vậy. Khi mẹ cô giục đi xem mắt, cô còn làm mình làm mẩy cho rằng tự do tự tại là tốt nhất, không biết rằng mình đã khiến mẹ lo lắng bấy lâu nay. Dù là làm chiếu lệ một chút cũng có sao đâu?

“Đúng rồi Điềm Điềm, cậu có bạn trai chưa?” – một lát sau Phùng Kiêu Kiêu đột nhiên hỏi cô.

Chử Điềm ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cô nàng, bên mép còn dính hạt cơm: “Sao hả?”

“Không có gì.” – Phùng Kiêu Kiêu gãi đầu – “Mình có người bạn ở bộ phận hạng mục. Anh ta nói có một anh bạn mến cậu, nhưng lại ngại hỏi thẳng cậu nên nhờ mình…”

“Phùng Kiêu Kiêu” – Chử Điềm nheo mắt lại nhìn cô nàng, trong mắt hiển hiện ý “Tự bản thân cậu còn không muốn đi xem mắt, sao lại không biết xấu hổ đẩy mình vào hố lửa vậy hả?”

“Cậu đừng nghĩ nhiều mà.” – Phùng Kiêu Kiêu vội vàng xua tay – “Chỉ là muốn hẹn cậu ra ngoài gặp mặt, làm bạn bè bình thường trước đã.”

Nhìn cô nàng hốt hoảng, Chử Điềm thầm vui vẻ, nhưng trên mặt vẫn duy trì vẻ bình tĩnh: “Làm sao đây ta. Bọn mình thân nhau như vậy, theo lý thuyết thì mình phải nể mặt cậu. Nhưng mà…”

“Nhưng mà cái gì?” – Phùng Kiêu Kiêu trợn to hai mắt nhìn cô.

“Mình đó…” – Chử Điềm kéo dài giọng, giống như cố ý làm cô nàng hồi hộp – “… Đã kết hôn rồi.”

“Cái gì, cậu có chồng rồi hả?” – Phùng Kiêu Kiêu bất thình lình la lớn, khiến cả nhà ăn đều nhìn về phía bàn của hai người.

Chử Điềm khẽ miễn cưỡng nhoẻn môi cười, hiệu quả này thật sự còn hơn cả dự liệu của cô, người cả công ty đều biết hết rồi.

Cả buổi chiều hôm đó, Phùng Kiêu Kiêu như bị kích động, lúc nào gặp cô cũng thốt lên ba chữ: Đã kết hôn.

Chử Điềm vô cùng khó hiểu: “Nhìn mình không giống người đã kết hôn rồi hay sao?”

“Không giống” – Phùng Kiêu Kiêu yếu ớt đáp – “Cậu xem lại bản thân cậu đi. Lúc đi làm thì tự mình lái xe, cứ thứ bảy là đi chơi với bọn con gái chưa có gia đình như mình. Ngay cả xem phim tình cảm cũng rủ mình đi, chưa bao giờ nghe thấy cậu nhắc đến chồng. Thậm chí ngay cả trên bàn cũng không có tấm ảnh chụp chung. Cậu nói xem những chuyện này có giống một phụ nữ đã kết hôn không?”

Sau khi được cô nàng nhắc nhở, Chử Điềm mới phát hiện mình sống chẳng khác gì lúc còn độc thân. Nhưng mà điều này sao trách cô được chứ?

Đối mặt với ánh mắt khinh bỉ của Phùng Kiêu Kiêu, Chử Điềm suy nghĩ một chút rồi nói: “Nhưng mình thật sự đã kết hôn rồi, không lừa cậu đâu.”

Phùng Kiêu Kiêu quay đầu bước đi, Chử Điềm buồn cười gọi cô ấy lại:

“Cậu đi đâu thế?”

Phùng Kiêu Kiêu không thèm quay đầu lại, chỉ thốt ra hai chữ: “Xem mắt.”

Phùng Kiêu Kiêu bị kích động quá nặng nề, có cảm giác như khủng hoảng mà trước nay chưa từng có. Chử Điềm không nén nổi vui mừng, trở về chỗ của mình chuẩn bị dọn dẹp tan sở về nhà. Màn hình điện thoại di động đột nhiên lóe sáng, có cuộc gọi đến. Chử Điềm cầm lên xem, chính là nam nhân vật chính trong chủ đề các cô vừa bàn tán: Từ Nghi.

Giờ phút này, Chử Điềm vô cùng không muốn nghe điện thoại của anh. Nhưng nhìn chiếc điện thoại di động đang kiên nhẫn miệt mài vang lên, cô vẫn nhấn nút trả lời.

“A lô”

“Là anh” – tiếng nói Từ Nghi truyền đến từ bên kia điện thoại – “Em có ở nhà không?”

“Em đang ở công ty, sắp tan việc rồi, sao vậy?”

“Không có gì” – Từ Nghi nói – “Anh vừa rời khỏi sư đoàn, đang chờ xe, lát nữa sẽ về đến nhà.”

Lúc trước anh đi rất vội, quên đem theo chìa khóa. Tất cả chìa khóa nhà Chử Điềm đều giữ hết. Nếu như cô không có ở nhà thì chắc chắn anh sẽ phải đứng ngoài cửa.

Âm thanh bên kia rất ồn, anh còn đang nói gì đó nhưng Chử Điềm đã hoàn toàn không nghe rõ nữa. Trong đầu cô chỉ có sáu chữ: Lát nữa sẽ về đến nhà.

Cô sửng sốt xách túi lên chạy ra ngoài: “Anh đang ở đâu?”

“Bến xe miền Đông, đang chờ xe đến.”

“Anh ở đó chờ em, em đi đón anh.”

Từ Nghi muốn nói không cần nhưng cô đã cúp điện thoại trước, sau đó vội vàng đến ga-ra lấy xe.

 

Chiều thứ Sáu thành phố B vẫn đông đúc như thường. Nhất là công ty Tây Đinh mà Chử Điềm làm việc lại ở khu công nghệ cao, là nơi tập trung các công ty lớn, lượng xe cộ cực nhiều. Chử Điềm mất một lúc mới rẽ được qua con đường khác trong dòng xe cộ dày đặc, đến khi chạy tới bến xe đã là bốn mươi phút sau.

Chử Điềm giảm tốc độ, vừa chú ý đến tình hình giao thông vừa tìm kiếm biển hiệu trạm số mười chin, đó là tuyến xe Từ Nghi thường đi khi trở về thành phố. Bởi vì bến xe miền Đông là bến xe chuyên chở quan trọng ở thành phố B, nơi đó tập trung phần đông người từ vùng ngoại thành đi vào nội thành. Người đứng chật ních tại trạm số mười chín. Chử Điềm tìm hơi vất vả, vừa định gọi điện cho Từ Nghi hỏi xem anh đang đứng đâu, trong lúc lơ đãng ngẩng đầu lên cô chợt thấy chếch về phía đông có một bóng dáng màu xanh quân đội.

Anh đang đứng ở đó, cách một con đường và nhìn về phía cô. Vành mũ rộng kéo xuống hơi thấp, che đi phân nửa khuôn mặt anh. Hơn nữa ở khoảng cách quá xa thế này Chử Điềm còn không thấy rõ mặt anh. Nhưng khi nhìn dáng vóc cao ngất đó, theo trực giác, Chử Điềm chắc chắn đó là anh.

Có lẽ nhận ra xe của cô, người đó dợm bước giống như muốn đi về phía này. Chử Điềm vừa định tăng tốc thì một chiếc xe vượt ngang qua đầu xe cô, cô nhanh tay lẹ mắt đạp thắng xe, suýt chút nữa đụng vào chiếc xe kia rồi.

Người trong xe đưa tay ra, chỉa ngón giữa lên tặng cô. Chử Điềm giận ghê gớm nhưng chẳng thèm để ý, dẫu sao phía trước cũng là đèn đỏ. Đồng thời, điện thoại di động vang lên chuông tin nhắn. Cô mở ra xem, là Từ Nghi gửi đến: Qua đèn đỏ lái thẳng về phía trước, anh chờ em ở ngã tư đầu tiên rẽ phải năm mươi mét, ở đó vắng người, về nhà cũng tiện đường.

Đúng là Từ Nghi. Nói như vậy có nghĩa là khi nãy anh cũng nhìn thấy ư? Chử Điềm không khỏi hơi ảo não.

Đợi đến lúc đèn xanh, Chử Điềm lái xe cẩn thận. Tuy nhiên khi sắp đến đoạn cua ở ngã tư thì một chiếc xe điện bỗng lách qua mặt, làm xước xe cô.

Chủ xe điện ngừng lại, quay đầu lại hung dữ mắng mỏ: “Lái xe kiểu gì vậy hả? Có mở to mắt ra nhìn đường hay không?”

Chử Điềm kìm nén cơn tức, không để ý đến gã ta. Nhưng không ngờ chủ xe kia lại chặn đường cô. Chử Điềm bị buộc phải dừng xe, gần như là không nhịn được muốn chửi thề. Chuyện quái quỷ gì xảy ra vậy, cô chỉ muốn đến đón người thôi cũng không được sao?

Chử Điềm hạ cửa xe xuống phân nửa, đeo mắt kính lên, thò đầu ra: “Xe của anh đậu ở đó là sao? Mau dời xe đi để xe tôi còn chạy nữa chứ.”

Tên này không dễ đối phó như người khi nãy, rành rành cho thấy là đến kiếm chuyện mà.

Chủ xe điện kia thấy rõ người lái xe là phụ nữ thì càng không thèm kiêng dè: “Mẹ kiếp, tôi cũng muốn biết là sao đây này. Cô có mở mắt nhìn đường không hả? Cô xuống xe xem cô đã đụng xe tôi thành cái gì rồi kìa.”

Chử Điềm đánh giá chiếc xe kia, vừa cũ vừa tệ, ai biết đã dùng bao nhiêu năm rồi chứ? Hiện tại muốn đổ vạ cho cô à, không có cửa đâu.

“Anh không dời xe phải không? Không dời thì đừng trách tôi cán xe anh để nó chết không toàn thây nhé.”

“Hứ, con mụ này!” – hiển nhiên người đó cũng không ngờ Chử Điềm lại dữ dằn như vậy. Gã ta còn hùng hổ nói gì đó nhưng thấy Chử Điềm ra vẻ sắp khởi động xe nên bất chấp nhào đến.

Chử Điềm giật thót, vội vàng đóng cửa sổ xe lại. Đương lúc hai bên dây dưa không thôi thì một tiếng nói trầm ấm rõ ràng xuyên thấu qua cửa kính xe.

“Có chuyện gì thế?”

Chử Điềm chợt ngẩng đầu lên, nhìn thấy Từ Nghi trong bộ quân phục chỉnh tề.

Cô hơi lo sợ nhìn anh, Từ Nghi chỉ nhìn cô một cái, xác nhận cô không sao liền rời mắt đi.

Anh khẽ cau mày nhìn gã đàn ông có vẻ thô tục trước mắt: “Có việc gì thì nói, anh chặn đầu xe người khác như vậy mà thấy được sao?”

Chủ xe điện nhất thời hơi ngỡ ngàng nhìn người đàn ông mặc quân phục không biết xuất hiện từ đâu ra thế này.

Từ Nghi quay người lại, nhìn thấy chiếc xe điện đang cản đường, theo bản năng muốn chuyển nó đi. Nhưng anh chưa kịp ra tay thì chủ xe kia đã vội vàng lái xe bỏ chạy, sau đó còn như không yên lòng cứ không ngừng quay đầu lại nhìn anh.

Từ Nghi khẽ ngơ ngác. Chạy cái gì chứ? Anh còn chưa nói gì hết mà.

Chử Điềm sửng sốt xong lại tức giận không chịu được. Thì ra là trông mặt bắt hình dong, bộ thấy cô dễ bắt nạt lắm hay sao hả?

Khi Từ Nghi lấy lại tinh thần thì nhìn thấy Chử Điềm đang bày bộ dạng tức giận. Cô không xuống xe, cũng không nói chuyện với anh, rõ ràng đang tranh cao thấp nhưng không biết là nhằm vào ai. Anh thoáng nhìn xung quanh rồi đi vòng qua trước xe, đến bên cạnh vị trí tài xế, gõ cửa sổ chỗ Chử Điềm.

Chử Điềm càng bực bội hơn, chui thẳng vào xe là được rồi còn qua đây gõ cửa sổ làm gì? Cô ngẩng đầu nhìn anh qua lớp cửa kiếng, ra hiệu bằng ánh mắt bảo anh lên xe.

Từ Nghi làm như không thấy gì, lại gõ cửa sổ hai cái.

Chử Điềm nổi giận, lạch cạch hạ cửa sổ xe xuống: “Anh muốn làm gì?”

Từ Nghi bình tĩnh hỏi lại: “Vừa xảy ra chuyện gì thế?”

“Còn chuyện gì nữa, bị đổ vạ chứ sao.” Cô trả lời qua loa.

“Em lại quẹt vào xe người ta hả?”Anh nghiêm túc hỏi.

“Đâu có. Em đang lái xe đàng hoàng thì gã ta vượt lên tấp đầu xe em. Là gã ta vượt đèn đỏ mà, cũng tại ngã tư này không có cảnh sát giao thông gì hết cả!” – Chử Điềm thấy anh chẳng ừ hử lại hơi hoang mang – “Cuối cùng anh có lên xe không vậy?”

Vẻ mặt Từ Nghi căng thẳng: “Ngồi qua ghế lái phụ đi, anh lái xe.”

Chử Điềm đang nổi nóng sao chịu nghe lời: “Đây là xe em.”

Từ Nghi không hề nao núng: “Ngồi qua bên kia.”

Thấy anh nghiêm túc như vậy, Chử Điềm hơi nổi điên lên. Thế này rốt cuộc là ai đón ai? Đáng ra cô không nên xung phong đến đây mới phải.

Từ Nghi chỉ nhìn cô mà không nói lời nào. Hai người giằng co chừng hai ba phút thì Chử Điềm đóng cửa sổ xe lại. Từ Nghi nhìn qua cửa sổ phát hiện cô cầm lấy túi miễn cưỡng ngồi qua vị trí lái phụ.

Cuối cùng cũng chịu thua rồi.

Từ Nghi khẽ nhướng mày, mở cửa lên xe.

Người nào đó bị cướp quyền không cam lòng: “Làm như anh lái xe giỏi lắm vậy”. Chắc gì đã lái nhiều bằng cô?

Như biết được suy nghĩ trong lòng cô, Từ Nghi nói: “Anh rất ít khi lái xe.”

“Vậy anh còn dám lái?” – Chử Điềm quắc mắt nhìn anh.

Từ Nghi “À” một tiếng không vui: “Dù sao cũng không khó lái bằng xe tăng.”

Chử Điềm á khẩu. Cô phục sát đất!

Sau khi tỉnh táo lại, Chử Điềm không tránh khỏi buồn bực. Từ lúc anh từ Tứ Xuyên về thành phố B trước cô, vợ chồng họ đã gần hai tháng không gặp mặt rồi. Vốn là cõi lòng cô tràn đầy mong đợi, cho nên lúc nhận được điện thoại của Từ Nghi mới chẳng màng hết thảy chạy đến đón anh. Cô biết rõ anh là kiểu người gì. Từ ngoại thành về đến nhà họ vốn không nhiều chuyến xe, mà Từ Nghi lại hay nhường chỗ ngồi cho người khác, chắc chắn sẽ đứng suốt cho đến khi về đến nhà.

Nhưng cô không nghĩ tình huống lại thế này. Cô đã có kinh nghiệm lái xe hai năm, rất hiếm khi xảy ra tình trạng như hôm nay. Giống như mới vừa rồi nếu không phải cô thắng xe kịp thời thì hai chiếc xe nhất định đã đụng nhau rồi.

Vừa nghĩ thôi đã thấy sợ. Chắc hẳn anh cũng lo lắng cô lái xe đến, không tìm được chỗ dừng rồi lại xảy ra chuyện, nên mới bảo cô lái đến ngã tư rồi quẹo vào. Nào ngờ ở đâu tự dưng giữa đường xông ra một chiếc xe điện chạy ẩu.

Quả thật là không thể ngờ đến mà! Chử Điềm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ Nghi yên lặng lái xe, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn Chử Điềm, anh phát hiện ra cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ suốt, liền biết cô còn đang giận dỗi. Kể ra anh phải là người giận mới đúng. Anh biết trước giờ cô vẫn tự lái xe đi làm, nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến cảnh cô lái xe, anh cảm thấy hốt hoảng vô cùng. Điều này thật sự trước nay chưa từng có.

“Sau này đi làm bằng tàu điện ngầm đi, nếu không có việc gì gấp thì cố gắng hạn chế lái xe ra ngoài”. Từ Nghi phá vỡ sự im lặng.

Có chịu thôi hay không đây? Chử Điềm cố nén những lời này, khẽ hừ một tiếng:

“Chính trị viên Từ, hằng năm anh sống ở vùng ngoại thành làm sao hiểu được nỗi khổ của lớp người đi làm như bọn em chứ. Đi tàu điện ngầm à? Không chen chết là may lắm rồi”.

Vẻ mặt của Chính trị viên Từ vẫn như cũ: “Nhiều người đi làm bằng tàu điện ngầm như vậy, anh đâu thấy ai bị chen chết đâu.”

Chử Điềm tức giận quắc mắt nhìn anh: “Em mỏng manh, được chưa?”

Nghe vậy, Từ Nghi nhìn sang cô, lại quay đầu đi, khẽ cười.

“Anh cười cái gì?”. Chử Điềm ôm túi nhìn anh đầy khó hiểu.

“Không có gì.” Từ Nghi cười đáp.

Trên đường trở về anh còn đang suy nghĩ, nhìn thấy cô sẽ nói gì đầu tiên. Sau khi lĩnh giấy kết hôn chưa tới hai mươi ngày anh đã phải về đơn vị, lần đầu tiên gặp nhau sau hai tháng xa cách có thể nói là tâm trạng anh rất phức tạp. Cũng không biết tại sao vào khoảnh khắc khi nãy, đột nhiên tất cả đều lắng xuống.

Lấy lại tinh thần, thấy Chử Điềm nhìn anh với vẻ kỳ lạ, Từ Nghi hắng giọng hỏi ngược lại: “Tối nay ăn gì?”

Chuyển qua đề tài này chẳng thông minh chút nào. Song, Chử Điềm cố gắng kiềm chế mấy lời nhạo báng, thay vào đó cô nói: “Có gì thì ăn đó.”

Chính trị viên Từ lập tức im lặng. Về đến nhà, Từ Nghi cởi áo khoác ra đi kiểm tra tủ lạnh. Trong tủ lạnh có không ít thức ăn, tốt hơn tưởng tượng của anh nhiều. Từ Nghi mở ngăn mát ra, ngoại trừ một lốc sữa tươi và một chút rau dưa ra thì tất cả đều là hóa mỹ phẩm và mặt nạ dưỡng da của cô.

Chử Điềm đi ngang qua phía sau anh, thấy bóng lưng anh hơi có vẻ cứng đơ thì tâm trạng cô bỗng tốt lên khó hiểu. Cô chọc chọc vào vai anh: “Nghĩ ra làm món gì chưa?”

Từ Nghi quay đầu lại nhìn cô, tâm trạng hơi phức tạp. Anh đứng yên trước tủ lạnh một lát rồi cởi nút cổ áo sơ mi, thản nhiên bỏ đi.

“Anh đi đâu thế?”Chử Điềm hỏi.

“Tắm trước đã.” Sẵn tiện suy nghĩ xem trong điều kiện hiện có phải làm bữa tối như thế nào mới ngon.

Chử Điềm khẽ lè lưỡi. Cũng đâu phải làm mãn hán toàn tịch(1), còn phải tắm rửa trước rồi thắp hương à? Cô cúi người xuống, lấy thức ăn ra, lặng lẽ chạy vào nhà bếp.

  • Mãn hán toàn tịch là một trong những đợt tiệc lớn nhất được ghi chép ở Mãn Châu và lịch sử Trung Hoa. Đợt tiệc này bao gồm 108 món độc đáo từ nhà Thanh và văn hóa người Hán. Đợt tiệc này đã được tổ chức trọn 3 ngày với 6 bữa tiệc. Nghệ thuật ẩm thực và kỹ thuật nấu nướng được thể hiện từ các đầu bếp khắp nơi ở Trung Hoa.

 

Không thể phủ nhận, trong nhà có thêm một người thì cảm giác hoàn toàn khác hẳn. Đi đến đâu cũng có hơi thở phụ nữ. Có điều không biết cô vợ nhà anh lúc nào mới có thể thổi thêm một chút hơi thở vào cuộc sống nữa đây? Từ Nghi nhìn đống mỹ phẩm bày trên kệ bồn rửa mặt trong phòng tắm, lại nhớ đến mấy thứ trong ngăn mát tủ lạnh, anh cảm thấy mình vẫn còn kỳ vọng ở cô quá cao.

Tắm rửa xong, anh nhìn vào gương sửa soạn bản thân lại. Cuộc sống dã ngoại hơn một tháng đã khiến anh rám đen hơn trước không ít, da cũng sần sùi rất nhiều. Nếu để người đơn vị cũ nhìn thấy bộ dạng này của anh chắc hẳn chẳng ai dám khen khuôn mặt anh nữa, cũng bớt đi việc cô vừa nhìn một cái đã nhận ra anh ngay.

Từ Nghi sờ sờ hàm râu lún phún dưới cằm. Vừa mới lấy dao cạo râu ra thì đèn phòng tắm vụt tắt. Cúp điện rồi. Anh vừa nhận ra điều này thì nghe thấy một tiếng hét vang lên.

Anh nhanh chóng mặc quần áo đi ra ngoài, mùi khói dầu gay gắt xộc vào mũi. Từ Nghi bước nhanh vào phòng bếp, chỉ nghe thấy thứ gì đang vang lùm bùm trong nồi. Anh lập tức tắt bếp gas, quay người lại tìm Chử Điềm, thấy cô đang ngồi xổm dưới đất, hai tay bịt mắt.

Từ Nghi vội vã hỏi : “Sao vậy? Có phải là dầu bắn vào mắt rồi không?”

Chử Điềm bắt lấy tay anh, từ từ đứng lên. Dù cô cố gắng bình tĩnh nhưng Từ Nghi vẫn nhận ra rằng cô bị hốt hoảng.

“Không có gì” – cô lắc đầu – “Chỉ…chỉ là đột nhiên mắt em không nhìn thấy gì thôi”.

“Không nhìn thấy nữa hả?” Từ Nghi cau mày.

Chử Điềm mở to hai mắt nhìn anh. Trong căn bếp đầy khói dầu này, mọi thứ trông vô cùng tờ mờ. Từ Nghi dìu cô đi ra phòng khách, để cô ngồi yên trên ghế salon rồi quay người đi tìm nến.

Chử Điềm nhận thấy anh bỏ đi, bỗng nhiên sốt ruột: “Anh đi đâu vậy?”

Từ Nghi không nói năng gì, anh thắp một cây nến đặt trước mặt Chử Điềm, đưa tay qua lại trước mặt cô: “Bây giờ có nhìn thấy không?”

Chử Điềm hoang mang lắc đầu.

Từ Nghi thót tim, sau giây lát nhìn vào đôi mắt to vô thần của Chử Điềm, anh quyết định: “Chúng ta đi bệnh viện.”

Chử Điềm sửng sốt: “Không cần phiền phức như vậy đâu, sẽ khỏi ngay thôi mà.”

Từ Nghi đang mặt áo khoác thoáng dừng lại.

Chử Điềm ngẩng đầu lên: “Dạo này hay bị như vậy lắm, bất chợt sẽ có vài phút không thấy gì hết, một lúc sau lại khỏi thôi.”

Từ Nghi im lặng, dường như đang suy tư.

“Em đã sớm đến bệnh viện rồi. Bác sĩ kiểm tra nói không có vấn đề gì lớn, bổ sung Vitamin A là được” – Chử Điềm sợ anh lại tức giận nên vội vàng giải thích – “Em không có nói cho anh biết sao? Em nhớ em nói rồi mà.”

Nhưng mà Từ Nghi quả thật không biết. Anh chỉ nhớ mang máng có một lần cô nói với anh rằng cảm thấy không khỏe. Lúc đó anh vừa mới kết thúc đợt huấn luyện dã ngoại, bận đến mức chỉ thiếu điều phân thân, căn bản không kịp hỏi tới, chỉ dặn dò cô nên kịp thời đến bệnh viện mà thôi. Bây giờ nghĩ lại có thể là khi đó cô đã nói với anh.

“Bây giờ đã khá hơn rồi” – Chử Điềm còn nói – “Em có thể nhìn thấy anh mờ mờ” – cô vẫy vẫy tay với anh.

“Được rồi” – Từ Nghi kéo tay cô – “Có thể nhìn thấy là tốt rồi.”

Nhìn cô vẫn trợn tròn mắt, anh thoáng ngập ngừng rồi nói: “Bây giờ em ở đây đi, để anh nấu bữa tối cho.”

Đánh chén xong bữa tối này dưới ánh nến, sau này nhớ lại cũng xem như khá lãng mạn. Vai nam chính Từ Nghi ôm đồm hết mọi chuyện từ nấu cơm đến rửa chén. Sau đó gọi điện thoại cho bảo vệ hỏi nguyên nhân bị cúp điện thì được cho biết: Do đường dây điện xảy ra trục trặc khiến toàn khu bị mất điện, họ đang kiểm tra từng đường dây một, cũng không biết cụ thể khi nào mới sửa xong.

Cúp điện thoại, Từ Nghi nhìn về phía Chử Điềm, mắt cô đã khôi phục trở lại, đang thoải mái nằm trên ghế salon ăn trái cây đã được gọt sẵn. Vẻ lo sợ tái mét mặt mày khi nãy đã hoàn toàn biến mất, thậm chí còn có vẻ rất hưởng thụ.

Anh đi đến ngồi cạnh cô, tiếng nói rõ ràng: “Nhân mấy ngày nay anh nghỉ phép có thời gian rảnh, anh và em đến bệnh viện khám lại xem.”

“Không cần đâu” – cô quyết đoán từ chối – “Từ Nghi, anh muốn hẹn hò em ra ngoài chơi cũng đừng chọn mấy nơi như bệnh viện chứ. Hơn nữa em đã khỏe rồi mà.”

Anh cố ý không đếm xỉa đến lời trêu đùa của cô: “Vậy lúc trước sao lại xảy ra vấn đề này?”

“Áp lực quá lớn thôi” – cô nói – “Anh xem đi, em vừa phải dọn nhà vừa phải tìm việc làm, còn anh lại không có ở nhà để đỡ đần cho em.”

Thật ra lòng Từ Nghi vẫn rất áy náy. Nhưng khi đối mặt với Chử Điềm vô cùng vui vẻ nói xoáy vào chỗ đau của người khác thì anh lại cảm thấy rằng… phụ nữ thật đúng là hay ngồi lê đôi mách.

“Chử Điềm” – anh nghiêng người gọi tên cô, chợt cảm thấy cả người cô cứng đờ – “Sao vậy?”.

“Tay của anh…”.

Tiếng nói của Chử Điềm trở nên quái lạ. Từ Nghi cúi đầu, dưới ánh nến vàng nhàn nhạt anh phát hiện tay mình đang đặt trên hai chân của cô. Anh nhanh chóng hiểu ra hành động vô thức này của mình có hơi mờ ám. Tuy nhiên không đợi anh phản ứng lại, Chử Điềm đã đứng bật dậy,  rút hai chân ra khỏi tay anh.

“Nóng quá, em đi tắm đây.”

Vừa nói xong Chử Điềm lập tức chui vào nhà tắm, tiếng đóng cửa vang lên thì vừa khéo đèn trong nhà cũng đã sáng trở lại. Có điện rồi !

Từ Nghi hơi nheo mắt nhìn căn nhà sáng rỡ, tự nhiên anh có một cảm giác không biết trốn vào đâu. Trời ạ, anh chột dạ cái gì chứ. Mới vừa rồi anh chỉ nổi hứng, muốn nói với cô về việc sắp xếp cuộc sống sau này thôi mà.

Từ Nghi bật cười, phát hiện rằng con người nhồi nhét đầy đầu tư tưởng giáo dục chính trị và kiến thức về Đảng cộng sản, nhà nước và quân đội này, khi đối mặt với Chử Điềm có tư tưởng giác ngộ thấp như thế thật đúng là… không thể xuống tay.

 

Tối đó hai người đi ngủ khá sớm.

Bận rộn suốt mấy tháng ở đơn vị đã khiến cho thể xác lẫn tinh thần Từ Nghi đều mệt mỏi, vậy mà hôm nay còn phải làm đủ thứ việc từ chiều đến tối nên khiến anh rã rời. Lúc Chử Điềm tắm rửa xong đi ra đã thấy anh nằm trên giường ngủ thiếp đi.

Chử Điềm ngồi bên giường, tâm trạng có chút phức tạp. Mới vừa rồi khi ở trong phòng tắm cô thấy kinh nguyệt tháng này của mình đã đến, thử tính ngày xem thì phát hiện sớm ba bốn ngày. Sau khi cô thở phào nhẹ nhõm xong thì lại thấy hơi buồn.

Bởi vì bất ngờ nhận được tin anh sắp về nhà, Chử Điềm hoàn toàn không kịp khẩn trương hay căng thẳng, sau khi đón anh về lại xảy ra tình trạng lộn xộn như vậy. Cho nên tối nay khi Từ Nghi không cẩn thận chạm phải người cô, cô đã phản ứng hơi quá khích. Nhưng biểu hiện đó không có nghĩa là cô không muốn. Có phải ông trời đã hiểu sai ý của cô rồi không?

Tính toán tỉ mỉ thì số lần họ cùng giường chung gối cũng không nhiều. Về chuyện kia cũng chỉ có đôi lần. Cho nên cô vẫn rất mong đợi đó chứ! Đều do kỳ kinh nguyệt đến không đúng lúc chết tiệt này!

Chử Điềm nhìn Từ Nghi ngủ mà dâng trào một nỗi xúc động muốn đá anh xuống giường. Tại sao anh có thể ngủ một cách ngon lành đến thế cơ chứ? Cô chán nản nằm trên giường được một lúc mới từ từ chìm vào giấc ngủ.

Một đêm say giấc. Ngày hôm sau đồng hồ báo thức phải réo rắt hồi lâu mới có thể đánh thức Chử Điềm khỏi giấc nồng. Tối hôm qua trước khi đi ngủ cô đã cố ý chỉnh đồng hồ báo thức sớm hơn một chút, muốn dậy chuẩn bị bữa sáng. Kết quả là khi thức dậy phát hiện bên giường đã trống không, sờ vào lạnh lẽo. Hiển nhiên là đồng hồ sinh học được rèn luyện hằng năm trong quân ngũ của Chính trị viên Từ còn sớm hơn cả đồng hồ báo thức của cô.

Cô mặc áo quần tử tế, khi đến phòng vệ sinh rửa mặt đúng lúc đụng phải Từ Nghi vừa ra ngoài trở về. Thấy anh xách vài túi đồ trong tay, Chử Điềm không khỏi kinh ngạc: “Siêu thị mở cửa sớm như vậy hả?”

Từ Nghi đặt túi đồ xuống, rót cho mình một cốc nước, thấm giọng xong mới nói: “Anh đi chợ sáng.”

Chử Điềm ngơ ngác: “Gần đây có chợ sáng à?”

Từ Nghi nhìn cô: “Dọn đến đã một tháng rồi mà em không biết ư?”

Chử Điềm trầm mặc mười mấy giây rồi quay người vào phòng vệ sinh.

Từ Nghi vốn cho rằng cô đang đùa anh, giờ mới tin là cô không biết thật. Ngón tay vô thức gõ nhẹ lên chiếc cốc thủy tinh, anh không nén được bật cười.

Sau khi cẩn thận rửa mặt xong, Chử Điểm trang điểm nhẹ nhàng. Phải nói rằng đôi khi phụ nữ rất nông cạn, nhìn khuôn mặt mình đã được trang điểm qua gương, Chử Điềm vứt hết phiền muộn tối qua sang một bên, tâm trạng tốt lên hẳn.

Trong khoảng thời gian cô rề rà, Từ Nghi đã nấu xong bữa sáng. Đợi một lúc lâu không thấy cô ra, anh đành phải gõ cửa nhắc nhở: “Xong chưa vậy? Lát nữa sữa sẽ nguội mất.”

“Xong rồi đây.”

Chử Điểm mở cửa đi ra, một bộ quần áo chỉnh tề kết hợp với khuôn mặt trang điểm xinh xắn, khiến cô nhìn vô cùng hoạt bát và chuyên nghiệp. Lúc trước Từ Nghi rất hiếm khi thấy cô ăn mặc thế này nên không khỏi nhìn thêm mấy lượt.

“Sao vậy?” – Chử Điềm đưa tay qua lại trước mặt anh.

“Công ty em đi làm đều phải trang điểm à?”. Từ Nghi nói, đưa cho cô một lát bánh mì đã phết mứt hoa quả.

“Cái này gọi là bắt đầu công việc một ngày mới với tinh thần sảng khoái và gương mặt đẹp” – Chử Điềm cắn một miếng rõ to, lại nếm thử trứng gà Từ Nghi chiên, mùi vị khá ngon.

“Được rồi” – Từ Nghi nói.

Chử Điềm không hiểu nhìn anh một cái: “Được cái gì cơ?”

Chỉ nghe thấy anh từ tốn bổ sung: “Tinh thần và gương mặt của em đã rất tốt rồi, đừng nên trang điểm đậm quá, toàn là chất hóa học, dùng nhiều không tốt cho da” – nói xong lời này liền thấy Chử Điềm nhìn anh với vẻ mặt quái lạ. Anh không khỏi  phải hỏi tiếp – “Sao vậy, anh nói không đúng à?”

Chử Điềm tiếp tục ăn sáng, nhưng khóe mắt đuôi mày đều nhướng lên: “Chính trị viên Từ, xin hãy yên tâm, chưa bao giờ em trang điểm đậm cả. Khí sắc của em rất tốt.”

Cô chỉ chỉ mặt mình. Chăm sóc được hơn một tháng, cô đã khôi phục lại làn da trước đây. Hiện tại da cô non mịn có thể bấm ra nước, môi vốn đã đỏ hoàn toàn không cần tô son. Có nền tảng tốt như thế nên chỉ cần trang điểm nhẹ thôi đã hiển nhiên trở thành người đẹp rồi. Khuôn mặt này không biết đã khiến bao nhiêu người hâm mộ, còn kéo theo bao chuyện thị phi đấy.

Trước kia Chử Điềm không thèm để ý, ỷ vào tuổi trẻ lười chăm sóc, người khác thấy vậy đều cảm thán phí của trời. Ai cũng nói phụ nữ qua hai mươi lăm tuổi bắt đầu xuống dốc. Hai năm nay Chử Điềm cũng bắt đầu cảm thấy nguy cơ, cô đã tìm hiểu kỹ cách bảo vệ và chăm sóc làn da. Bây giờ nhìn lại hiệu quả không tệ lắm.

Từ Nghi nhìn chằm chằm người đẹp sắc nước hương trời trước mắt rồi khẽ cười. Lúc mới biết cô, hàng loạt hành động của cô tạo cho anh cảm giác cô là một cô gái mặt dày. Nhưng bây giờ lại phát hiện, nếu như cô thật sự muốn theo đuổi một người đàn ông nào, e là không mấy ai có thể kháng cự được sức quyến rũ cực độ này.

Hôm nay là thứ Sáu, Chử Điềm vẫn phải đi làm. Trời mưa suốt từ tối hôm qua, đến giờ thì đã ngớt đi. Chử Điềm nhìn ra ngoài, do dự một lát rồi quyết định đi làm bằng tàu điện ngầm.

Nghe vậy, Từ Nghi hơi kinh ngạc: “Để anh đưa em đi làm” – dù sao anh đang nghỉ phép, cũng không có gì làm.

Chẳng dè Chử Điềm lại thẳng thắn từ chối: “Không cần, tự em đi được rồi.”

“Không phải em ngại chen chúc sao?”

“Nhưng em không muốn người trong công ty nhìn thấy anh” – Chử Điềm vừa đi giày vừa nói.

Không ngờ tới lý do này, Từ Nghi ngớ người ra, nhưng cũng không nói nài nỉ.

Vừa ra đến cửa, Chử Điềm hỏi Từ Nghi: “Hôm nay anh dự định làm gì?”

“Đi dạo đâu đó thôi” – hôm nay Từ Nghi mặc một bộ thường phục, có vẻ ôn hòa hơn lúc mặc quân phục rất nhiều.

“Cũng tốt” – Chử Điềm bất chợt phát hiện ra điểm tốt của ông chồng quân nhân biết nấu cơm này. Một là không lo lắng anh bị đói bụng, hai là có kỷ luật quân đội ràng buộc không cần phải lo lắng anh làm bậy. Nhớ ra gì đó, cô quay người lại hỏi anh – “Đúng rồi, còn chưa kịp hỏi anh, lần này anh nghỉ phép mấy ngày?”

“Mười ngày, sao vậy?” – Từ Nghi nhìn cô.

“Dành chút thời gian đến nhà anh một chuyến.”.

Trước khi kết hôn cô đã gặp ba mẹ Từ Nghi, cũng chính là cha mẹ chồng cô một lần, hơn nữa còn rất vội vã. Tuy là lúc đó có vài nguyên nhân, ba mẹ chồng đều tỏ vẻ thông cảm, nhưng vẫn thiếu sót lễ nghĩa, nên tìm một cơ hội bù lại.

Nhận thấy cô suy nghĩ đến vấn đề này rất chân thành, Từ Nghi ngẫm nghĩ rồi nói: “Sau này sẽ tìm cơ hội. Khoảng thời gian này là thời điểm công ty bận rộn, em đến đó ba mẹ cũng không có thời gian gặp em.”

Thay vì nói là lý do, không bằng nói là viện cớ. May mà đối tượng là Chử Điềm, cô hoàn toàn không suy nghĩ nhiều, chỉ nói: “Mấy ngày nay anh sắp xếp với gia đình đi, chỉ cần cuối tuần là được mà.”

Từ Nghi đứng bên cửa sổ đưa mắt nhìn Chử Điềm đi xuống lầu trong cơn mưa phùn lắc rắc, càng tôn lên dáng vóc thướt tha của cô. Thất thần trong chốc lát, anh quay người nhìn khắp nhà. Anh bỗng phát hiện trong nhà quá im ắng, giống như quay trở lại lúc anh còn sống độc thân.

Từ lúc chiều hôm qua chờ xe đến khi Chử Điềm vừa ra khỏi nhà ban nãy, ngoại trừ ngủ vài tiếng, anh chẳng có giây phút nào rảnh rỗi. Kiểu bận bịu này khác với lúc bận bịu khi làm việc. Khi làm việc lúc nào anh cũng biết rõ mình phải làm gì, dù bận nhưng vẫn có trình tự, nhưng bây giờ thì hoàn toàn không có chủ định và không có chuẩn bị gì cả.

Từ Nghi ngẫm nghĩ không khỏi bật cười. Anh không ngờ đến lúc mình về đến nhà còn phải giữ tính cảnh giác chuẩn bị chiến đấu cấp bốn, bởi vì tình trạng đột phát của cô gái Chử Điềm này thật sự quá thường xuyên. Nhưng mà như vậy cũng tốt, cuộc sống không đến nỗi quá vô vị.

 

Theo thói quen anh thu dọn nhà cửa xong thì lái xe ra ngoài, dự định dạo quanh thành phố B một chút. Đúng lúc đến giờ đi làm, lượng xe cộ qua lại rất đông, anh từ từ lái xe xuyên qua dòng người. Do đã quen sống trong quân đội, lái xe chẳng có mục đích như vậy khiến anh loáng thoáng có một cảm giác bất an. Cảm giác này giống hệt lúc anh vừa tốt nghiệp trường quân đội, tưởng chừng như không thích nghi được với tất cả mọi thứ xung quanh mình.

Lúc chờ đèn đỏ, Từ Nghi soi gương chiếu hậu ngắm nghía bộ thường phục của mình, nhìn thế nào cũng cảm thấy khó chịu. Anh đột nhiên phát hiện ra mình có việc để làm. Đương lúc chuẩn bị định đi thì điện thoại di động có tin nhắn do Chử Điềm gửi đến.

Chử Điềm: Lúc đi dạo mua gì cũng được nhưng nhất định không được mua quần áo.

Từ Nghi khẽ nhướng mày trả lời: Tại sao?

Cô Chử trả lời chẳng nể mặt: Bởi vì em không tin tưởng thẩm mỹ của trực nam(1).

  • Trực nam có nghĩa là đàn ông đích thực. Gọi theo giới đồng tính, trực nam nghĩa là những người đàn ông chỉ thích phụ nữ, không thích người cùng giới tính với mình. Nhưng ở đây Chử Điềm nói Từ Nghi là trực nam còn mang một ý nghĩa là chính trực.

Từ Nghi: …

Lý do này quả thật khiến cho bản thân Từ Nghi – một trực nam – khó mà phản bác. Ý nghĩ này đành phải từ bỏ thôi, Từ Nghi tiếp tục lái xe. Lúc chạy qua ngã tư có một tấm quảng cáo treo trên tòa cao ốc thu hút sự chú ý của anh. Lơ đãng liếc mắt một cái, anh lập tức thu hồi ánh mắt, bình tĩnh lái xe đi tiếp. Nhưng đến khi gặp ngã tư tiếp theo, anh lại đột ngột thay đổi phương hướng, bật đèn xi-nhan.

Cuối cùng anh dừng xe trước một tòa cao ốc. Từ Nghi xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên toàn nhà sừng sững cao vút trong mây, bước chân anh từ tốn đẩy cửa đi vào.

Cao ốc này tọa lạc tại khu công nghệ cao, cả tòa nhà đều thuộc về công ty công nghệ thông tin có tên là Chính Hằng. Nơi này có thể nói là một vị trí quan trọng tại khu công nghệ cao, đồng thời nó cũng đại diện cho năng lực không thể khinh thường của ngành thông tin trong nước. Tính ra đã gần hai năm Từ Nghi không đặt chân đến đây rồi. Nhìn dòng xe cộ và đám người mang giày Tây qua lại ở cửa, cảnh tượng đã sớm khác hẳn so với những gì có trong ký ức của anh. Chỉ có một điều có thể khẳng định là việc làm ăn của nơi đây càng ngày càng lớn mạnh.

Có lẽ dáng vẻ anh khiến người khác chú ý, bảo vệ tầng trệt tại cao ốc đi đến muốn xem giấy tờ của anh. Từ Nghi lấy giấy tờ đưa cho nhân viên bảo vệ. Chính Hằng vẫn duy trì mối quan hệ hợp tác lâu dài với quân đội, vì thế nhân viên bảo vệ cho rằng anh là do bên phía quân đội cử đến. Nhưng Từ Nghi giải thích: “Tôi chỉ đến tìm người thôi.”

“Tìm ai vậy? Để tôi liên lạc giúp anh.” – anh bảo vệ rất nhiệt tình.

Từ Nghi suy nghĩ một chút rồi cười nói: “Không cần đâu, tôi nghĩ chắc hôm nay ông ấy không đến.”

Từ Nghi lấy lại giấy tờ định rời đi. Trong lúc quay người lại, anh chạm mặt với một người đang đi đến, không khỏi bất giác khựng lại. Hiển nhiên người đó cũng sửng sốt, không ngờ có thể nhìn thấy anh ở đây.

Hai người cứ nhìn nhau như thế, cuối cùng vẫn là người đàn ông trung niên đi phía sau người đàn ông kia lên tiếng trước, ông ta cười nói: “Lão Từ, đây không phải là con trai ông sao?”

Nói lời này là một người chú mà Từ Nghi đã biết nhiều năm. Anh khẽ mỉm cười chào ông ta: “Chú Trương, đã lâu không gặp” – sau đó nhìn người kia cất tiếng – “Ba.”

Người đó chỉ đáp ừ rồi quay lại nói với người bên cạnh: “Lão Trương, mấy người lên trước đi, chỗ tôi có trà ngon đó, tôi nói vài câu với nó đã.”

Lão Trương cười ha ha: “Được, hai ba con trò chuyện đi. Từ Nghi à, nghe nói cháu kết hôn rồi, có thời gian thì đưa vợ cháu đến nhà các bác chơi nhé.”

Từ Nghi cười, đáp vâng.

Sau khi đưa mắt nhìn đám người phía sau rời đi, Từ Kiến Hằng chuyển mắt nhìn người thanh niên ăn mặc bình thường trước mặt mình – đây là con trai út của ông.

“Tôi không mời cậu lên lầu ngồi, đến phòng họp ở đại sảnh tầng trệt đi, tôi có vài lời nói với cậu.”

“Đúng lúc” – Từ Nghi nói – “Con cũng cảm thấy phiền phức, hơn nữa còn lãng phí thời gian của ba.”

Hai ba con luôn nói chuyện với nhau bằng giọng điệu này, Từ Kiến Hằng đã sớm quen, thậm chí ông còn lười không muốn bảo nhân viên lễ tân rót hai cốc nước ấm mang vào. Dù thế nào đi nữa, thời gian trò chuyện của hai người họ sẽ không kéo dài hơn mười phút đồng hồ. Từ Nghi ngồi vào chiếc ghế xoay ở gần cửa, quan sát cách bài trí trong phòng họp này. Anh dám cá nơi này được dùng nguyên liệu cách âm tốt nhất, ba anh chính là một người cẩn thận như vậy.

“Trở về khi nào?” – Từ Kiến Hằng ngồi đối diện anh, khẽ hỏi.

“Tối hôm qua vừa về đến nhà.”

“Nhà? Nhà ai?”

Câu hỏi này không giống với tác phong của ông cho lắm. Bình thường ông không bao giờ vừa mới bắt đầu nói chuyện đã dễ dàng để lộ cảm xúc, nhưng bây giờ ông đã nói kháy anh ngay từ đầu. Từ Nghi thoáng cười, giọng điệu rất vững vàng: “Căn nhà cũ ở Đông Giao, khá gần trung đoàn, con trở về đó rất tiện.”

“Vợ cậu đâu?” – Từ Kiến Hằng hỏi – “Cô ta còn ở Tứ Xuyên à?”

“Về rồi. Cũng vừa trở về không bao lâu.”

“Không bao lâu là bao lâu?”

“Một hai tuần thôi.”

Anh cố ý nói dối, chủ yếu là không muốn để cho ba mẹ, nhất là ba anh biết con dâu của họ đã trở về lâu như vậy nhưng cũng không đến nhà thăm viếng họ để rồi khó chịu. Thật ra trong lòng anh biết rõ, Chử Điềm rất muốn đến nhà thăm họ. Tuy cô hơi đỏng đảnh nhưng vẫn biết lễ nghĩa. Cô cố ý đợi anh đi chung có lẽ là vì trong lòng cô cũng có chút sợ hãi nhất định với gia đình anh.

“Một hai tuần?” – Từ Kiến Hằng nhướng mày – “Vậy một tháng trước người tôi thấy là ai?”

Từ Nghi nhìn ông: “Ba có ý gì?”

Từ Kiến Hằng dựa vào lưng ghế, cả người thả lỏng đi rất nhiều: “Một tháng trước tôi nhìn thấy vợ cậu trong công ty. Chắc là đến phỏng vấn, khoảng thời gian đó công ty đang tuyển người. Cô ta biểu hiện không tệ, bộ phận nhân sự vốn định chọn cô ta, sau đó trình cho tôi xem có tuyển không.”

Rốt cuộc Từ Nghi cau mày: “Không ngờ chuyện tuyển nhân viên cỏn con như vậy cũng cần ba phải đích thân xử lý.”

Từ Kiến Hằng làm như không nghe thấy, ông đứng lên: “Nếu đã sớm trở về, hơn nữa cậu cũng có thời gian thì đưa vợ cậu về nhà một chuyến–

Từ Nghi cũng đứng dậy đi ra ngoài theo: “Để sau hãy nói.”

Từ Kiến Hằng dừng bước, quay đầu nhìn anh: “Cái gì mà để sau hãy nói?”

“Ba quên rồi à? Lần trước gặp mặt cũng chính là lúc con và Chử Điềm nhận giấy kết hôn, ba đã cho con một cái tát” – trong mắt Từ Nghi lóe lên vẻ nực cười, lời nói ra cũng không khách sáo – “Một cái tát kia khiến cô ấy rất sợ hãi, làm sao mà dám đến nhà ba nữa.”

“Cậu…” – Từ Kiến Hằng trợn mắt, sắp sửa nổi nóng, nhưng ông ý thức được mình đang ở trước mặt mọi người nên mới miễn cưỡng nén cơn giận xuống – “Cậu cút đi cho tôi.”

Từ Nghi cười nhẹ giống như đã sớm dự liệu được. Không hề ngần ngại, anh sải bước rời đi.

Từ Kiến Hằng nhìn theo bóng lưng phóng khoáng của con trai, mãi lâu sau cơn giận mới lắng xuống, ông khẽ mắng: “Thằng mất dạy.”

Bởi vì chồng về nhà, nên Chử Điềm dậy sớm, tâm trạng cũng rất tốt, con người của cô rất dễ để lộ cảm xúc ra ngoài, vì vậy mà mặt tươi roi rói, người khác không muốn chú ý cũng khó.

Kể từ khi biết sự thật Chử Điềm đã kết hôn, đàn ông trong công ty muốn tiếp cận cô đã vơi đi một nửa. Sau khi Phùng Kiêu Kiêu biết thì không nhịn được bùi ngùi sao đàn ông bây giờ thực tế quá, còn Chử Điềm lại thở phào nhẹ nhõm.

Tối hôm qua Phùng Kiêu Kiêu đi xem mắt, hôm nay vừa đi làm đã ngay lập tức tìm Chử Điềm than thở: “Điềm Điềm, cậu có thể tưởng tượng ra tên đàn ông kia cực phẩm cỡ nào không? Vậy mà anh ta lại hỏi mình nếu như anh ta kết hôn với mình thì nhà mình có thể giải quyết chuyện nhập hộ khẩu vào thành phố B giúp anh ta không. Trời ơi, anh ta xem nhà của mình là Sở Dân chính sao?”

Chử Điềm vừa cố nuốt xuống ngụm nước mình sắp phun ra vừa thu dọn bàn: “Quản lý hộ khẩu là Sở Công an mà.”

“Sở quái gì chẳng được” – Phùng Kiêu Kiêu trợn to đôi mắt – “Thời đại này ai cũng vậy hết sao?”

Chử Điềm ờ một tiếng, không biết nên an ủi cô bé lậm tiểu thuyết ngôn tình, gần như ôm ảo tưởng ngây thơ với tình yêu này như thế nào.

Phùng Kiêu Kiêu oán trách một hồi, kéo Chử Điềm hỏi: “Chồng cậu như thế nào? Có hỏi mấy câu thực dụng như vậy không?”

Chử Điềm suy nghĩ một chút, sau đó cười ngại ngùng: “Tình trạng của bọn mình là anh ấy là người ở đây còn mình là người tỉnh khác.” – cho nên nếu phải hỏi thì hẳn là cô hỏi mới đúng.

Phùng Kiêu Kiêu ngửa mặt lên trời gào lên một tiếng dài: “Điềm Điềm, cậu thật tốt số mà. Bây giờ người dám can đảm đi cưới người ngoại tỉnh không còn nhiều nữa đâu.”

Chử Điềm thầm phụ họa theo một câu. Đương nhiên rồi, ai bảo ông xã cô không phải người bình thường chứ.

Hai cô trò chuyện cả buổi, đúng lúc lão Trưởng phòng Lưu dự họp buổi sáng xong trở về bảo hai cô vào phòng làm việc. Nhìn thấy Phùng Kiêu Kiêu mặt ủ mày chau, ông ta không nhịn được trêu ghẹo: “Được rồi, đừng buồn nữa. Nếu không ai thèm lấy thì ở vậy sau này làm vợ con trai tôi đi.”

Phùng Kiêu Kiêu giật giật khóe miệng: “Sếp đừng nói không hợp lý như vậy, con trai của sếp năm nay mới bốn tuổi rưỡi thôi mà.”

Lão Lưu cười cười, mời hai người họ ngồi xuống: “Là thế này, hằng năm công ty chúng ta đều tổ chức huấn luyện quân sự một tuần cho nhân viên mới. Năm nay phòng chúng ta có hai cô, cho nên hai cô chuẩn bị đi, cuối tuần chính thức bắt đầu.”

Tin tức này đối với hai người mà nói chính là sét đánh giữa trời quang.

Phùng Kiêu Kiêu trợn to mắt: “Sếp, không phải chứ, thời buổi bây giờ còn huấn luyện quân sự gì nữa.”

Lão Lưu liếc cô ta một cái: “Tôi đùa cô làm gì, có thời gian rảnh tôi chơi với con tôi còn vui hơn.”

Chử Điềm cũng phải tiêu hóa trong chốc lát mới tiếp nhận nổi: “Tại sao phải tham gia huấn luyện quân sự ạ?”

Đối với người đẹp như Chử Điềm, lão Lưu luôn kiên nhẫn hơn một chút: “Thông lệ của công ty thôi. Thứ nhất là bởi vì ông tổng của chúng ta là quân nhân giải ngũ, thích những gì liên quan đến quân đội. Thứ hai là cho cuộc sống bình thường của chúng ta thêm một chút niềm vui chứ sao.”

Thêm một chút phiền phức thì đúng hơn. Hai người rầu rĩ trở về phòng làm việc, đón nhận vô số ánh mắt thương hại pha lẫn chút hả hê của cả đám đồng nghiệp. Xem ra trước đây họ cũng chịu không ít tàn phá của đợt huấn luyện quân sự ấy.

Đồng nghiệp nam như sợ không vui còn châm dầu thêm lửa: “Nhắc đến tôi còn rất hoài niệm bảy ngày huấn luyện quân sự kia. Tuy nói là đi hành quân hơn năm cây số rất đày đọa người, nhưng có thể đụng đến súng thật đấy. Ôi, các cô nói xem, tôi có nên xin sếp cho tôi đi huấn luyện lần nữa không?”

Phùng Kiêu Kiêu liếc mắt, nói với anh ta một chữ cút khiến mọi người cười ồ lên.

“Điềm Điềm, làm sao đây?” – Phùng Kiêu Kiêu chống cằm nhìn Chử Điềm bên cạnh: “Từ nhỏ đến lớn mình rất sợ huấn luyện quân sự”.

Chử Điềm khẽ thở dài: “Mình cũng đang rầu rĩ đây.” – cũng không phải là cô sợ huấn luyện quân sự mà là nó được an bày chả đúng lúc tí nào hết.

“Cậu có chuyện gì sao?”

“Cũng không có gì.” – Chử Điềm phiền muộn cào cào mái tóc – “Chuyện là… ông xã mình đã về rồi.”

“Hả? Có ý gì? Lẽ nào cậu và chồng cậu không sống chung à?”

“Đúng vậy đó” – Chử Điềm bĩu môi – “Nơi anh ấy đóng quân cách chỗ chúng ta hai ba giờ chạy xe, bình thường không dễ gì mới trở về nhà một chuyến.”

“Làm lính à?” Ánh mắt Phùng Kiêu Kiêu sáng ngời, “Làm lính thật à?”…

Chử Điềm bị vẻ hưng phấn bất chợt của cô nàng làm cho sợ hết hồn, lại bị giọng nói kích thích kia làm sởn hết gai ốc: “Sao vậy? Trông tớ không giống vợ lính à…?”

“Giống! Đương nhiên là giống!” Rốt cuộc Phùng Kiêu Kiêu đã hiểu tại sao một phụ nữ có chồng như Chử Điềm lại chẳng khác gì gái độc thân, thì ra là vợ lính. Cô tóm lấy cánh tay Chử Điềm: “Điềm Điềm, có thể cho mình xem chồng cậu được không?”

Chử Điềm nheo mắt nhìn cô ấy: “Cậu đừng có ý nghĩ xấu xa. Anh ấy đâu phải là khỉ, xem cái gì mà xem.”

“Mình tò mò mà” –  Phùng Kiêu Kiêu cười híp mắt nhìn cô – “Mình chỉ muốn biết kiểu đàn ông gì mới có thể thu phục được cô gái như cậu. Chẳng phải là có ý xấu gì đâu mà, chỉ thuần túy bởi vì cậu thôi.”

Chử Điềm vẫn không lay chuyển ý định: “Không được. Lỡ như bị những người khác trong công ty thấy lại bàn tán thì sao.” – đừng nói là cô tự kỷ, từ nhỏ đến lớn cô đã chịu không ít thị phi vì mình là người đẹp rồi.

“Cậu sợ bị bọn họ thấy à!” – Phùng Kiêu Kiêu cảm thấy buồn cười – “Để bọn họ nói đi. Nếu chồng cậu khí thế hơn người thì cần gì sợ sẽ không ngăn chặn được bọn họ, đến lúc đó nhìn xem bọn họ sẽ xấu hổ mà nói như thế nào. Theo mình là cậu nên thoải mái đi, hơn nữa cậu cứ che giấu như vậy nếu để chồng cậu biết thì anh ấy sẽ nghĩ thế nào? Không phải sẽ cảm thấy bởi vì anh ấy làm cậu xấu hổ nên cậu mới không chịu để đồng nghiệp thấy hay sao?”

“Mình đâu có bao giờ nghĩ như vậy đâu.” – Chử Điềm vội nói, nói xong mới phát hiện mình đã bị bẫy, cô lườm Phùng Kiêu Kiêu – “Đồng chí nhỏ, không nhìn ra là cậu rất biết làm tư tưởng nhé.”

“Đương nhiên.” – vẻ mặt Phùng Kiêu Kiêu đắc ý.

Chử Điềm vẫn chưa nhận lời, cô còn hơi do dự. Nhớ lại sáng nay lúc cô vừa ra đến cửa thì anh đã nói muốn đưa cô đi làm, nhưng cô lại từ chối vô cùng dứt khoát. Không phải Từ Nghi sẽ cho rằng cô chê anh ấy làm cô xấu hổ chứ? Trời ơi, chuyện này oan ức quá. Cô lúc nào cũng thèm muốn “nhan sắc” của anh hết đó. Cô chỉ không muốn cuộc sống riêng tư của mình trở thành đề tài cho người khác bàn tán mà thôi. Huống chi Từ Nghi còn là quân nhân, cho nên cô phải đặc biệt chú ý tới mức độ ảnh hưởng mới đúng.

Chịu đựng đến buổi trưa, Chử Điềm tìm một nơi không có ai, gọi điện thoại cho Từ Nghi.

Bên kia bắt máy rất nhanh, tiếng nói hơi khàn: “Điềm Điềm, có chuyện gì vậy em?”

Anh gọi cô là Điềm Điềm, khiến Chử Điềm cảm thấy tim mình đập rộn rã đến mức không đếm được nhịp. Cô kiềm chế cơn rung động này lại, hỏi Từ Nghi: “Anh đang ở đâu thế?”

“Anh đang ở ngoài.” – anh nói.

“Không có mua quần áo chứ?”

“…” – hình như anh cười – “Thủ trưởng đã ra lệnh cấm rõ ràng thế rồi, sao anh còn dám tự tiện hành động?”

Chử Điềm bị anh chọc cười: “Em muốn đi mua với anh mà, anh phải tin tưởng ánh mắt của em.”

“Anh tin.” – anh khẽ nói – “Sao giờ này lại gọi điện thoại cho anh, có chuyện gì à?”

“Cũng không có gì” – cô cắn cắn môi, nhìn cơn mưa phùn bên ngoài cửa sổ, khẽ chần chừ hỏi – “Buổi chiều anh có thể đến đón em tan sở không?”

Anh gần như không hề bất ngờ, ừ một tiếng: “Đổi ý rồi hả?”

“Đúng vậy đó, vì em cũng tin anh” – cô gần như là nói rất khẽ – “Tin anh có thể ngăn chặn được.”

Lần này anh cười thật, chỉ vài tiếng nhẹ nhàng nhưng nghe hay vô cùng.

“Được, anh đi đón em.”

Từ Nghi cúp điện thoại rồi xuống xe, lúc này mưa phùn đã tạnh, anh kéo lại áo khoác, đi vào bệnh viện phía đằng trước.

Bệnh viện đa khoa Quân khu là bệnh viện hàng đầu ở thành phố B nên lúc nào cũng đông kín người, Từ Nghi băng qua dòng người chen chúc tại đại sảnh, đi thẳng vào khu viện điều trị lâu dài. Đây cũng không phải là lần đâu tiên anh đến nơi này, dù không thường xuyên nhưng cũng xem như quen thuộc.

Anh đi lên tầng mười, đến trước một căn phòng bệnh. Cửa phòng đang đóng, Từ Nghi gõ hai tiếng, thấy không ai trả lời liền nhẹ nhàng đẩy cửa ra bước vào. Bên trong không có ai.

Từ Nghi cau mày lại, khẽ cất bước lui ra ngoài cửa. Vừa dợm bước đi tới phòng trực thì đúng lúc có một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi đến, hai người đối mặt với nhau. Người đó đang cởi khẩu trang, khi nhìn thấy anh đầu tiên là sửng sốt, sau đó mừng rỡ kêu lên: “Từ Nghi”

Người đến là Phương Triết, bạn học thời cấp ba của anh, tốt nghiệp Đại học Y thành phố B, bây giờ đang làm bác sĩ chủ trị(1) tại bệnh viện này. Nhìn thấy bạn học cũ, Từ Nghi cũng rất vui, nói:

  • Bác sĩ chủ trị thấp hơn phó khoa một cấp.

“Lại gặp mặt rồi.”

“Có phải là không muốn gặp tôi…” – Phương Triết trêu ghẹo – “… Ở chỗ này lắm hay không?”

Từ Nghi cười nhẹ, cũng không phủ nhận lời anh ta nói: “Tôi tới đây là muốn hỏi thăm tình hình của Mạnh Phàm. Tôi vừa qua phòng bệnh của cô ấy, không thấy ai trong đó cả. Hai bác cũng không ở đấy.”

“Có lẽ là ở vườn hoa” – Phương Triết dẫn anh đi ra ngoài – “Trong khoảng thời gian này Mạnh Phàm không thích hợp ở trong phòng bệnh, có thể là do thời tiết càng ngày càng oi bức, cô ấy thấy khó chịu.”

“Xem ra không nên đưa cô ấy đến bệnh viện.” – Từ Nghi nói vu vơ, không nghe ra bất cứ cảm xúc gì.

“Cậu nói câu này tôi thấy không đúng, bệnh tâm thần không phải là bệnh à?” – Phương Triết khẽ mỉm cười – “Hơn nữa hiện tại tình trạng sức khỏe cô ấy không tốt lắm, ở đây vẫn tốt hơn.”

“Xảy ra chuyện gì?”

“Ngoại trừ tinh thần của cô ấy, còn có bệnh tiểu đường dẫn đến máu bị nhiễm trùng. Cả tháng nay thường xuyên bị sốt, cơ thể bủn rủn mệt mỏi. Hai ngày nay mới dần chuyển biến tốt hơn một chút” – Phương Triết nói – “Nhắc tới cũng lạ, khi bị sốt đến một nhiệt độ nhất định thì thần trí cô ấy lại tỉnh táo hơn bình thường.”

Hai người vừa đi vừa nói đã đến vườn hoa phía sau Bệnh viện đa khoa Quân khu. Từ Nghi dừng bước, nhìn cô gái đang ngồi trong một cái đình nhỏ giữa bãi cỏ cách đó không xa.

Mạnh Phàm đưa lưng về phía anh, mái tóc dài đến tận eo đã bị cắt ngắn chỉ còn chấm vai. Cô mặc bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, đang được y tá đút cho ăn thứ gì đó, thỉnh thoảng còn lấy khăn tay lau khóe miệng giúp cô.

Nhìn bóng lưng yên tĩnh như vậy, tiếng nói Phương Triết cũng bất giác hạ thấp lại: “Khoảng thời gian trước cô ấy chẳng ăn được gì, hai ngày nay đã khá hơn một chút. Nhưng cậu cũng biết bệnh của cô ấy rồi đó, phải kiêng cữ rất nhiều thứ.”

Mạnh Phàm vẫn yên tĩnh và rất biết phối hợp, cho đến khi có một chiếc máy bay bay ngang qua bầu trời, cô ấy nghe thấy tiếng vang thì chợt đứng bật dậy, suýt nữa hất đổ cái chén trong tay y tá. Mạnh Phàm chỉ liếc mắt một cái rồi lập tức muốn đi ra ngoài, nữ y tá bèn ngăn cô lại. Nhưng Mạnh Phàm không nghe, cương quyết phải đi ra cho bằng được.

Cô đứng ở đó chừng hai ba phút, máy bay đã sớm bay mất, đường mây trên không trung cũng đã tan biến. Sau đó y tá khuyên thêm lượt nữa cô mới chịu trở lại, tiếp tục ngồi đó ăn như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

Từ Nghi thấy hết tất cả mọi chuyện, anh khẽ hỏi Phương Triết:

“Chiếc máy bay mới vừa rồi là máy bay chiến đấu à?”

Phương Triết nhìn Từ Nghi với ánh mắt “Vấn đề này mà cậu lại hỏi tôi sao?”

“Gần đây quân ta đang luyện tập, thường xuyên có máy bay bay ngang qua đây, bất kể là ngày hay đêm.”

 

—Từ Nghi không để ý đến lời trêu chọc của anh ta, chỉ chăm chú nhìn Mạnh Phàm cách đó không xa, anh hỏi: “Cô ấy vẫn luôn nhạy cảm với tiếng máy bay vậy sao?”

“Ban ngày thì còn đỡ một chút, buổi tối nằm trên giường chỉ cần nghe thấy một tiếng nhỏ xíu hoặc là tiếng động không rõ cũng náo loạn cả lên. Nếu như y tá ngăn cản cô ấy quá thì cô ấy sẽ khóc. Nói thật, chuyện này khiến tôi rất bất mãn với quân ta.”

Nói xong anh ta bật cười, nhưng nhìn Từ Nghi vẫn mang vẻ mặt bình tĩnh như cũ bèn huých tay đụng vào người Từ Nghi:

“Muốn qua đó gặp cô ấy không?”

Từ Nghi quay người đi, buông câu trả lời mà anh ta đã đoán được sẳn:

“Không cần.”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s