Posted in Bầy Hạc

Bầy Hạc C16

Chương 16:

Triệu Tiểu Tinh hơi nhíu mày: “Sao em không thể đến? Lẽ nào Điềm Điềm là người không thể gặp được à?”

Chử Ngật Sơn không phản bác được, nén giận xuống lừ mắt nhìn cô ta.

Triệu Tiểu Tinh càng hăng hái hơn: “Lừ mắt nhìn em làm cái gì? Em còn chưa nói anh đó. Anh vứt em ở khách sạn bỏ đi nói cái gì mà gặp bạn cũ. Em vừa nghĩ đã cảm thấy không đúng, gặp bạn cũ sao không thể cho em đi theo? Hóa ra là ở đây.” – Cô ta liếc Chử Điềm một cái – “Xem ra người không thể gặp là em rồi.”

Chử Ngật Sơn trợn mắt lên: “Em đừng nói nhảm, mau trở về cho tôi.”

Chử Điềm lười so bì với ả đàn bà này, quá mất mặt mà. Cô cầm lấy đồ định đi thì bị Triệu Tiểu Tinh lanh lẹ giữ lại.

“Đừng vội.” – Cô ta nói – “Đừng vội đi mà, dù sao cũng nửa năm không gặp, Điềm Điềm cô hãy ngoan ngoãn trò chuyện với ba cô đi. Tránh để khi về ba cô lại tức giận với tôi.”

Chử Điềm thoáng cười: “Nếu tôi biết ông ta mang theo cô đến đây thì sẽ không bao giờ đến gặp ông ta.”

Nụ cười Triệu Tiểu Tinh tắt ngóm: “Cô có ý gì?”

“Đừng hiểu lầm.” – Cô cười càng đẹp hơn – “Chỉ muốn nhắc nhở Chử tổng là thành phố B chúng tôi dù sao cũng là một thành phố lớn, không phải loại người gì cũng mang theo đến đây được.”

Cô vừa nói vừa nhìn Chử Ngật Sơn một cái, trong nụ cười hiện rõ sự châm chọc. Chử Ngật Sơn mất hết sĩ diện nhưng vẫn cố gắng lấy chút oai phong trước mặt Triệu Tiểu Tinh. Ông ta kéo Triệu Tiểu Tinh lại, định ngăn cản cô ta. Nhưng Triệu Tiểu Tinh hất tay ông ta ra, giật chiếc hộp trong tay Chử Điềm.

Chử Điềm không thể nào ngờ Triệu Tiểu Tinh sẽ không biết xấu hổ như vậy, sững sờ một chút rồi tiến lên cướp lại cái hộp: “Trả lại cho tôi.”

Triệu Tiểu Tinh cười khẩy: “Yên tâm, tôi vẫn chưa đến nỗi thích cái vòng tay quê mùa của cô đâu.”

Lại thấy cô ta nhanh tay mở chiếc hộp, lấy một chiếc thẻ vàng dưới vòng tay ra, ném lên bàn. Tiếng vang lên nặng nề khiến Chử Ngật Sơn và Chử Điềm đều sửng sốt tại chỗ.

Nhìn vẻ mặt hai người này, Triệu Tiểu Tinh vô cùng hả giận: “Sao hả, không phải cô là dân thành phố lớn sao? Sao còn để ý đến món tiền của kẻ ở nơi tôm tép như chúng tôi? Nói những lời này cô cũng không biết ngượng à, tôi khinh.”

“Đủ rồi.” – Vẻ mặt Chử Ngật Sơn lạnh như băng – “Náo loạn đủ chưa? Điềm Điềm là con gái của tôi, tôi cho tiền nó không được à? Chó chết, cô đừng tưởng vào nhà tôi được là có thể bò lên đầu tôi nhé. Cưng chìu cô vài ngày cô đã không ra thể thống gì nữa rồi.”

Triệu Tiểu Tinh trợn to hai mắt, không tin tưởng đây là Chử Ngật Sơn đang nói. Cô ta chỉ vào mũi ông: “Anh dám nói lại những lời này lần nữa xem? Có tin em vừa ra khỏi đây sẽ đến bệnh viện ngay không.”

“Cô dám.” – Chử Ngật Sơn tức tối nói, nhưng nhìn không còn khí thế như khi nãy nữa.

Trong lúc hai người cãi vã, Chử Điềm đã lấy lại tinh thần. Cô nhìn Chử Ngật Sơn, ánh mắt vô cùng phức tạp. Tuy nhiên cô không nói gì hết, cũng không thèm nhìn hai người đó thêm cái nào, cất vòng tay xong liền đẩy cửa bỏ đi.

Trong thời gian ăn một bữa cơm, bên ngoài trời đã đổ mưa to.

Lúc Chử Điềm trở lên xe, cả người đã ướt đẫm. Nhưng cô không hề dừng lại, lập tức khởi động xe chạy khỏi nơi thị phi này.

Tuy nhiên mưa càng lúc càng lớn, rất có thể sẽ thành giông bão, cần gạt nước vừa quét qua, nước mưa tầm tã lại rơi lộp độp lên kính xe. Lại gặp phải cuối tuần, người đi ra phố rất đông, phần lớn xe cộ đều bị cơn mưa to này làm ùn tắc trên đường cái. Chử Điềm ở trong dòng xe cộ hỗn loạn, khó nhích được nửa bước.

Chử Điềm lẳng lặng ngồi trong xe, không bật đèn. Có lẽ cơn mưa đang rửa cửa kiếng, nên tầm mắt cô đã sớm mơ hồ. Qua hồi lâu, cô không cẩn thận chạm vào mặt mình mới phát hiện ra mặt mình đã đầm đìa nước mắt.

Trong nháy mắt Chử Điềm tỉnh táo lại, nhìn đầu ngón tay ướt đẫm có chút khó tin. Cô mà lại khóc vì đôi cẩu nam nữ Chử Ngật Sơn và Triệu Tiểu Tinh ư? Cô kịp hoàn hồn lại, lau mặt thật mạnh nhưng lại phát hiện ra nước mắt càng ngày càng nhiều.

Cô khóc gì chứ?

Thật ra thì cô cũng không phải cảm thấy ấm ức vì bị Triệu Tiểu Tinh làm khó. Bởi vì dù cô ta có bước vào nhà họ Chử bọn họ đi nữa thì trong lòng cô vẫn cho rằng cô ta là người ngoài. Mà Chử Điềm cô tuyệt đối sẽ chẳng buồn để ý đến người ngoài làm gì. Cô quan tâm là cha cô, Chử Ngật Sơn. Trước đây ông là một người cao ngạo cỡ nào, ai cũng không buồn ngó đến, nhưng hôm nay cưới một người đàn bà kẻ cả về như vậy, ngay cả thương con gái cũng phải nhìn sắc mặt của cô ta.

Vừa đáng hận vừa đáng thương, khiến cô hoàn toàn không thể nổi giận với ông được. Tất cả tức giận chỉ có thể hóa thành nước mắt, trút hết ra ngoài.

Một lúc lâu sau điện thoại để bên ghế lái phụ vang lên tình tang. Chử Điềm thoáng liếc mắt nhìn, thấy hai chữ Từ Nghi nhảy nhót trên màn ảnh. Cô lau nước mắt sạch sẽ, hít vào một cái mới nhấn nút trả lời.

Tiếng nói Từ Nghi trầm ấm vang lên bên tai: “Đang làm gì vậy, sao lâu quá mới bắt điện thoại?”

Cô đang làm gì ư? Chử Điềm thoáng nhìn xung quanh, phát hiện bức tượng Mao chủ tịch ở tường thành cách đó không xa, thuận miệng nói: “Không có, đang nhìn Mao chủ tịch thôi.”

“…” – Từ Nghi im lặng chừng một phút, không nhịn cười được – “Chử Điềm, sao em luôn có bản lĩnh khiến anh á khẩu không nói được vậy hả?”

Lời của anh rất ôn hòa nhưng Chử Điềm nghe lại rơi nước mắt. Sau khi cô phát hiện ra liền vội vàng lấy tay che miệng.

Từ Nghi cũng nghe ra cô không được bình thường, không nói đùa với cô nữa: “Có phải xảy ra chuyện gì không?” – Anh hỏi, giọng hơi sốt ruột – “Anh nghe thấy tiếng sét đánh, em đang ở bên ngoài à? Khóc ư?”

“Không có.” – Chử Điềm cố gắng để mình trấn tĩnh lại, cô nói – “Em nhớ anh thôi, nhớ anh không chịu nổi. Hôm nay em tham dự đám cưới Trình Miễn và Tiếu Tiếu, sau đó không biết vì sao lại nhớ anh vô cùng. Em, em muốn được anh ôm em.”

Cách xa như vậy còn làm nũng chỉ vì muốn anh ôm cô, lý do này để người khác nghe thấy sợ sẽ cười cho xem. Nhưng Từ Nghi cười không nổi. Anh nhìn các chiến sĩ chơi bóng rổ trên sân cách đó không xa, quay người trở về ký túc xá, đóng cửa phòng lại. Trong không gian vô cùng yên tĩnh này, anh nghe thấy giọng mình nói rõ ràng với người phụ nữ bên đầu kia điện thoại: “Điềm Điềm, có muốn đến đây thăm anh không?”

“Hả?”

“Anh nói là, em đến đây.” – Từ Nghi nói – “Anh muốn ôm em.”

Lời mời của Từ Nghi vô cùng hấp dẫn Chử Điềm. Ngay hôm sau đi làm cô liền xin lão Lưu nghỉ phép năm. May là tuần trước điên cuồng tăng ca mấy ngày, khâu chuẩn bị lễ kỷ niệm bốn mươi năm của Tây Đinh đã ổn thỏa. Tuy nhiên khi lão Lưu nghe cô xin phép vẫn tỏ vẻ bất đắc dĩ. Nhưng Chử Điềm không thèm quan tâm nhiều, bây giờ cô chỉ một lòng chú tâm chuẩn bị chuyện nghỉ phép bắt đầu từ thứ bảy này, hơn nữa xin nghỉ phép năm được đến bảy tám ngày.

Nháy mắt đã đến thứ sáu, Chử Điềm mới vừa tan sở về nhà đã nhận được điện thoại của Từ Nghi. Anh biết ngày mai cô sẽ đến nên gọi điện thoại dặn dò từng việc rõ ràng. Chử Điềm hơi không nói nên lời, lại có chút buồn cười: “Trước đây em lái xe đưa Tiếu Tiếu đến nơi đóng quân đơn vị cũ của anh cũng đâu có xảy ra việc gì.”

Từ Nghi không hề lay chuyển: “Đừng lái xe đến đây, bên này đường rất khó đi, em lại không quen tình hình giao thông, dễ xảy ra tai nạn lắm.”

Chử Điềm bĩu môi: “Nhưng mà ngồi xe đến rất phiền phức, phải đổi ba lần xe đó.” – Cô nhìn địa chỉ cô mới vừa ghi lại, một chuỗi thật dài, cuối cùng dừng lại ở chữ “thôn”.

“Thôn X?” – Chử Điềm trợn to mắt hỏi – “Sao lại hẻo lánh như vậy?”

“Khá hẻo lánh, cho nên em ngồi xe đến đây đi, để anh yên tâm hơn.”

Cũng đã nói đến nước này rồi, Chử Điềm đành phải đồng ý. Ngày hôm sau, Chử Điềm hiếm có được một ngày ngủ nướng. Ăn qua loa cơm trưa xong liền ngồi xe chạy thẳng đến bến xe miền Đông. Chuyến xe đầu tiên đến nơi đóng quân khởi hành lúc hai giờ. Chử Điềm đến hơi sớm, cô xách hai chiếc túi lớn ngồi lên xe. Chừng mười phút sau xe đã đầy người. Chử Điềm ngồi gần cửa sổ, nhìn đám người đông nghịt, cảm thấy thật may mắn. May là đến sớm nếu không ngay cả nơi đặt chân cũng không có.

Tuy nhiên Chử Điềm không đắc ý được bao lâu, đến khi xe chạy ra khỏi cửa Bắc vào vùng ngoại thành, bụi đất ngoài cửa rối rít bay vào xe, khiến cô ho khan không ngừng. Cô vội vàng đóng cửa kính xe, quấn khăn lụa che mặt và tóc. Nhìn lại những người khác, có lẽ họ thường xuyên đi tuyến này nên đã sớm quen.

Chử Điềm quan sát ngoài cửa sổ xuyên qua tấm khăn lụa mỏng. Xe dần dần chạy khỏi thôn xóm sầm uất, lái về phía vùng ngoại thành đầy cỏ hoang. Thỉnh thoảng xe dừng lại nơi xóm làng thưa thớt mới có một nhóm người đi xuống. Chử Điềm vốn nghĩ có lẽ xung quanh nơi đóng quân sẽ sầm uất hơn nơi này một chút. Tuy nhiên nhìn số người trên xe càng ngày càng ít, cùng với cảnh ngoài cửa sổ càng lúc càng hoang vắng, nhất thời cô có một dự cảm xấu.

Cô không phải… ngồi nhầm xe rồi chứ?

Chử Điềm bị ý nghĩ của mình dọa sợ, nhìn quanh trong xe, thấy hàng cuối cùng còn có một ông cụ liền vội vàng vịn ghế đi xuống. Ông cụ còn đang ngủ, nhưng Chử Điềm không lo lắng được nhiều nữa, cô nhẹ nhàng lay ông cụ tỉnh dậy, đưa tờ giấy viết địa chỉ cho ông ta xem: “Bác ơi, bác biết chỗ này đi như thế nào không ạ?”

Ông cụ bị viễn thị, nhìn hồi lâu mới nhận ra: “Đến thôn X à?”

Chử Điềm vội vàng gật đầu.

“Vẫn còn xa đấy, ngồi xong chuyến này còn phải đổi một chuyến xe nữa. Sau đó còn phải đi mấy trăm mét đường núi mới đến nơi.”

Nói cách khác, cô không ngồi nhầm xe. Chử Điềm thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo lại cảm thấy hơi kỳ lạ. Nơi đóng quân này hoang vu quá thì phải? Lẽ nào vì mục đích giữ bí mật nên mới lựa chọn… chỗ hẻo lánh đến thế sao? Vừa nghĩ như vậy, Chử Điềm nhất thời cảm thấy rất có khả năng này.

Cô không muốn nhiều lời, vừa định trở lại chỗ ngồi thì ông cụ đã gọi cô lại: “Cô gái trẻ à, có phải cháu đến doanh trại bộ đội không?”

Chử Điềm bất ngờ nhìn ông: “Sao bác biết ạ?”

Ông cụ cười: “Nơi đóng quân đó ở trong thôn chúng tôi, tôi đã ở đó mấy chục năm, con đường này cũng đã đi mấy chục năm rồi. Vừa thấy cháu ăn mặc như vậy lại còn tay xách nách mang thì biết ngay thôi.”

Chử Điềm vui mừng cực kỳ, thiếu chút nhảy dựng lên. Hóa ra ông cụ này ở thôn X, vậy cô đi theo ông là sẽ không lạc đường rồi. Cứ như thế, cô cũng không cần gọi điện thoại cho Từ Nghi, tự mình lặng lẽ đến nơi đóng quân, sau đó gọi điện thoại cho anh ra đón là được.

Sau khi xe đến trạm, Chử Điềm đi theo ông cụ xuống xe, lại đổi một chuyến xe khác đến thôn X.

Ông cụ vừa xuống xe đã lập tức dẫn cô đi vào thôn. Thấy Chử Điềm đi chậm chạp, ông cụ còn xách giúp cho cô một túi đồ. Trong lòng Chử Điềm cảm kích, nhưng không thấy nhẹ nhõm đi chút nào. Trên thực tế cả người cô đã hơi mệt mỏi, trên lưng đầm đìa mồ hôi, chiếc váy chiffon của cô đã sớm ướt đẫm .

Giờ khắc này Chử Điềm có chút hối hận. Đang do dự có nên gọi điện thoại cho Từ Nghi đến đón hay không thì ông cụ đã dừng lại, chỉ về phía bên phải ngã tư đường phía trước, ông nói: “Quẹo hướng đó đi 200m là đến. Nơi đó không cho phép người lạ ra vào bừa bãi, tôi không thể đưa cháu vào trong được.”

Chử Điềm vô cùng cảm ơn ông, tiễn ông cụ đi rồi mới cầm đồ đi vào trong. Đi không bao xa đã nhìn thấy một trụ sở lớn được xây tường chắn xung quanh. Bên ngoài trụ sở dựng một tấm bảng, nhìn tấm bảng kia, trong lòng Chử Điềm nhẹ nhõm hẳn. Đã tìm được đúng chỗ, mà còn không bị lạc đường. Trong lúc nhất thời bước chân cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Cô bước nhanh đến, nhìn thấy anh lính gác đứng ngoài cửa, vốn định đến bắt chuyện chào hỏi, nhưng trong lúc thoáng nhìn vào bên trong, Chử Điềm đã đứng sững sờ.

Đập vào mắt là hai tòa nhà doanh trại cao một tầng. Mà hai bên đường chính từ tòa nhà nối thẳng ra cửa lớn, mỗi bên dựng hai giá mây, trên đó mọc đầy rau quả sum suê. Còn bên phải tuyến đường chính lại có một dãy lán nhựa to. Ngay thời khắc này, trong đầu Chử Điềm hiện lên hai chữ: Nông trường.

Đơn vị mới mà Từ Nghi nói… chính là nông trường này sao?

Sau khi nhận ra được điều này, Chử Điềm thật muốn ngất xỉu.

Advertisements

One thought on “Bầy Hạc C16

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s