Posted in Bầy Hạc

Bầy Hạc C4

Chương 4:

Tối đó hai người đi ngủ khá sớm.

Bận rộn suốt mấy tháng nay đã khiến cho thể xác lẫn tinh thần Từ Nghi đều mệt mỏi. Vậy mà hôm nay còn phải làm đủ thứ việc từ chiều đến tối khiến anh rã rời. Lúc Chử Điềm tắm rửa xong đi ra đã thấy anh nằm trên giường ngủ thiếp đi.

Chử Điềm ngồi bên giường, tâm trạng thậm chí có hơi phức tạp. Mới vừa rồi khi ở trong phòng tắm cô thấy kinh nguyệt tháng này của mình đã đến, thử tính ngày xem thì phát hiện sớm ba bốn ngày. Trước tiên là cô thở phào nhẹ nhõm nhưng tiếp theo lại có chút buồn bã.

Bởi vì bất ngờ nhận được tin anh sắp về nhà, Chử Điềm hoàn toàn không kịp khẩn trương hay căng thẳng. Sau khi đón anh về lại xảy ra tình trạng lộn xộn như vậy. Cho nên tối nay khi Từ Nghi không cẩn thận chạm phải người cô, cô đã phản ứng hơi quá khích. Nhưng biểu hiện đó không có nghĩa là cô không muốn. Có phải ông trời đã hiểu sai ý của cô rồi không?

Tính toán tỉ mỉ thì số lần bọn họ cùng giường chung gối cũng không nhiều. Về chuyện kia cũng chỉ có đôi lần. Cho nên cô vẫn rất mong đợi đó chứ. Đều do kỳ kinh nguyệt đến không đúng lúc chết tiệt này.

Chử Điềm nhìn Từ Nghi ngủ mà dâng trào một nỗi xúc động muốn đá anh xuống giường. Tại sao anh có thể ngủ một cách ngon lành đến thế cơ chứ. Cô chán nản nằm trên giường được một lúc mới từ từ chìm vào giấc ngủ.

Một đêm say giấc. Ngày hôm sau khi đồng hồ báo thức réo vang thật lâu mới đánh thức Chử Điềm khỏi giấc ngủ say. Tối hôm qua trước khi đi ngủ cô đã cố ý chỉnh đồng hồ báo thức sớm hơn một chút, cô muốn chuẩn bị bữa sáng. Kết quả là khi thức dậy phát hiện bên giường đã trống không, sờ vào lạnh lẽo. Hiển nhiên là đồng hồ sinh học được rèn luyện hằng năm trong quân ngũ của Từ Nghi còn sớm hơn cả đồng hồ báo thức của cô.

Cô mặc áo quần tử tế, khi đến phòng vệ sinh rửa mặt đúng lúc đụng phải Từ Nghi vừa ra ngoài trở về. Thấy anh xách vài túi đồ trong tay, Chử Điềm không khỏi kinh ngạc: “Siêu thị mở cửa sớm như vậy hả?”

Từ Nghi đặt túi đồ xuống, rót cho mình một cốc nước, thấm giọng xong mới nói: “Anh đi chợ sáng.”

Chử Điềm ngơ ngác: “Gần đây có chợ sáng à?”

Từ Nghi nhìn cô một cái: “Dọn đến đã một tháng rồi mà em không biết ư?”

Chử Điềm trầm mặc mười mấy giây rồi quay người vào phòng vệ sinh.

Từ Nghi vốn cho rằng cô đang đùa anh, giờ mới hơi tin là cô không biết thật. Ngón tay anh vô thức gõ nhẹ lên chiếc cốc thủy tinh, anh không nén được bật cười một tiếng.

Sau khi cẩn thận rửa mặt xong, Chử Điểm trang điểm nhẹ một chút. Phải nói rằng đôi khi phụ nữ rất nông cạn. Nhìn gương mặt mình đã được trang điểm trong gương, Chử Điềm vứt hết phiền muộn tối qua sang một bên, tâm trạng tốt hẳn lên.

Trong khoảng thời gian cô rề rà, Từ Nghi đã nấu xong bữa sáng. Đợi một lúc lâu không thấy cô ra, anh đành phải gõ cửa nhắc nhở: “Xong chưa vậy? Lát nữa sữa sẽ nguội mất.”

“Xong rồi đây.”

Chử Điểm mở cửa đi ra, một bộ quần áo chỉnh tề kết hợp với khuôn mặt trang điểm xinh xắn, khiến cô nhìn vô cùng hoạt bát và chuyên nghiệp. Lúc trước Từ Nghi rất hiếm khi thấy cô ăn mặc thế này nên không khỏi nhìn nhiều một chút.

“Sao vậy?” – Chử Điềm đưa tay qua lại trước mặt anh.

“Công ty em đi làm đều phải trang điểm à?” Từ Nghi nói, đưa cho cô một lát bánh mì đã phết mứt hoa quả.

“Cái này gọi là bắt đầu công việc một ngày mới với tinh thần sảng khoái và gương mặt đẹp.” – Chử Điềm cắn một miếng rõ to, lại nếm thử trứng gà Từ Nghi chiên, mùi vị khá ngon.

“Có thể.” – Từ Nghi nói

Chử Điềm không hiểu nhìn anh một cái: “Có thể cái gì?”

Chỉ nghe thấy anh từ tốn bổ sung: “Tinh thần và gương mặt của em đã rất tốt rồi đừng nên trang điểm đậm quá, toàn là chất hóa học dùng nhiều không tốt cho da.” – Nói xong lời này, chỉ thấy vẻ mặt Chử Điềm nhìn anh hơi quái lạ. Anh không khỏi hỏi ngược lại – “Sao vậy, anh nói không đúng à?”

Chử Điềm tiếp tục ăn điểm tâm, nhưng khóe mắt đuôi mày đều nhướng lên: “Từ Nghi, xin hãy yên tâm, chưa bao giờ em trang điểm đậm cả. Khí sắc của em rất tốt.”

Cô chỉ chỉ mặt mình. Chăm sóc được hơn một tháng, cô đã khôi phục lại làn da trước đây. Hiện tại da cô non mịn có thể bấm ra nước, môi vốn đã đỏ hoàn toàn không cần tô son. Có nền tảng tốt như thế nên chỉ cần trang điểm nhẹ thôi đã hiển nhiên trở thành người đẹp rồi. Khuôn mặt này không biết đã khiến bao nhiêu người hâm mộ lẫn thị phi đấy.

Trước kia Chử Điềm không thèm để ý, ỷ vào tuổi trẻ lười chăm sóc, trong mắt người khác là hoàn toàn phí của trời. Ai cũng nói phụ nữ qua hai mươi lăm tuổi bắt đầu xuống dốc. Hai năm nay Chử Điềm cũng bắt đầu cảm thấy được nguy cơ, cô đã tìm hiểu kỹ cách bảo vệ và chăm sóc làn da. Bây giờ nhìn lại hiệu quả không tệ lắm.

Từ Nghi nhìn chằm chằm người đẹp sắc nước hương trời trước mắt rồi khẽ cười. Lúc mới biết cô, hàng loạt hành động của cô khiến cho anh cảm giác cô là một cô gái mặt dày. Nhưng bây giờ lại phát hiện, nếu như cô thật sự muốn theo đuổi một người đàn ông nào, e là không có mấy ai có thể chống đỡ được sức quyến rũ to lớn nàycủa cô được.

Hôm nay là thứ sáu, Chử Điềm còn phải đi làm. Trời mưa suốt từ tối hôm qua, đến giờ thì đã ngớt đi. Chử Điềm nhìn ra ngoài, do dự một chút rồi quyết định ngồi tàu điện ngầm đi làm.

Từ Nghi nghe thấy có chút kinh ngạc: “Để anh đưa em đi làm.” – Dù sao anh đang nghỉ phép cũng không có gì làm.

Nhưng không ngờ Chử Điềm lại thẳng thắn từ chối: “Không cần, tự em đi được rồi.”

“Không phải là em ngại chen chúc sao?”

“Nhưng em không muốn người trong công ty nhìn thấy anh.” – Chử Điềm vừa đi giày vừa nói.

Anh có thể dự liệu được lý do này nhưng không ngờ cô lại nói thẳng ra như thế. Từ Nghi hơi ngớ người, không kiên trì nữa.

Vừa ra đến cửa, Chử Điềm hỏi Từ Nghi: “Hôm nay anh dự định làm gì?”

“Đi dạo đâu đó thôi.” – Hôm nay Từ Nghi mặc một bộ thường phục, có vẻ ôn hòa hơn lúc mặc quân trang rất nhiều.

“Cũng tốt.” – Chử Điềm bất chợt phát hiện ra điểm tốt của ông chồng quân nhân biết nấu cơm. Một là không lo lắng anh ấy đói bụng, hai là có kỷ luật quân đội ràng buộc không cần phải lo lắng anh ấy làm bậy. Nhớ ra gì đó, cô quay người lại hỏi anh – “Đúng rồi, còn chưa kịp hỏi anh, lần này anh nghỉ phép mấy ngày?”

“Mười ngày, sao vậy?” – Từ Nghi nhìn cô.

“Dành chút thời gian đến nhà anh một chuyến.”

Trước khi kết hôn cô đã gặp cha mẹ Từ Nghi cũng chính là cha mẹ chồng cô một lần, hơn nữa còn rất vội vã. Tuy là lúc đó có một chút nguyên nhân, cha mẹ chồng đều tỏ vẻ thông cảm, nhưng vẫn thiếu sót lễ nghĩa, nên tìm một cơ hội bù lại.

Nhận thấy được cô suy nghĩ đến vấn đề này rất chân thành, Từ Nghi suy nghĩ một chút rồi nói: “Sau này sẽ tìm cơ hội. Trong khoảng thời gian này là thời điểm công ty bận rộn, em đến đó họ cũng không có thời gian gặp em.”

Thay vì nói là lý do, không bằng nói là viện cớ. May mà đối tượng là Chử Điềm, cô hoàn toàn không suy nghĩ nhiều chỉ nói: “Mấy ngày nay anh sắp xếp với gia đình đi, chỉ cần cuối tuần là được mà.”

Từ Nghi đứng bên cửa sổ đưa mắt nhìn Chử Điềm đi xuống lầu trong cơn mưa phùn lắc rắc càng tôn lên dáng vóc thướt tha của cô. Thất thần trong chốc lát, anh quay người nhìn khắp nhà. Anh bỗng phát hiện trong nhà quá im ắng, giống như quay trở lại lúc anh còn sống độc thân.

Từ lúc chiều hôm qua chờ xe cho đến hôm nay Chử Điềm ra khỏi nhà, ngoại trừ ngủ vài tiếng, anh chẳng có giây phút nào rảnh rỗi. Kiểu bận bịu này khác với lúc bận bịu khi làm việc. Khi làm việc lúc nào anh cũng biết rõ mình phải làm gì, dù bận nhưng vẫn có trình tự. Nhưng bây giờ thì hoàn toàn không có chủ định và không có chuẩn bị gì cả.

Từ Nghi ngẫm nghĩ không khỏi bật cười. Anh không ngờ đến lúc này mình về đến nhà còn phải giữ tính cảnh giác chuẩn bị chiến đấu cấp bốn bởi vì tình trạng đột phát của cô gái Chử Điềm này thật sự là quá nhiều. Có điều như vậy cũng tốt, cuộc sống không đến nỗi quá vô vị.

Theo thói quen anh thu dọn lại trong nhà xong thì lái xe ra ngoài, dự định đi dạo quanh thành phố B một chút. Đúng lúc đến giờ đi làm, lượng xe cộ qua lại rất đông, anh từ từ lái xe xuyên qua dòng người. Do đã quen sống trong quân đội, lái xe chẳng có mục đích như vậy khiến anh loáng thoáng có một cảm giác bất an. Cảm giác này giống hệt với lúc anh vừa tốt nghiệp trường quân đội, giống như là không thích nghi được với tất cả mọi thứ xung quanh mình.

Nói riêng về khía cạnh quần áo trang phục thôi cũng thấy. Ngày thường là mặc quần áo vào xếp hàng tập thể dục buổi sáng. Hành động đầu tiên là chỉnh trang phục, đội nón, sửa cổ áo, cài nút áo, tất cả động tác đều lưu loát. Hiện tại thay một bộ quần áo bình thường chẳng cần phải chỉnh trang gì hết, nhưng không chỉnh trang thì lại cảm thấy thiếu gì đó. Nói tới nói lui đây chính là thích ngược.

Đến lúc đèn đỏ, Từ Nghi nhìn qua kính chiếu hậu đánh giá lại bộ thường phục của mình, nhìn thế nào cũng cảm thấy khó chịu. Anh đột nhiên phát hiện ra mình có việc để làm. Đương lúc chuẩn bị định đi thì điện thoại di động có tin nhắndo Chử Điềm gửi đến.

Chử Điềm: Lúc đi dạo mua gì cũng được nhưng nhất định không được mua quần áo.

Từ Nghi khẽ nhướng mày trả lời: Tại sao?

Cô Chử trả lời chẳng nể mặt: Bởi vì em không tin tưởng thẩm mỹ của trực nam (1).

(1): Trực nam: đàn ông đích thực. Gọi theo giới đồng tính, trực nam nghĩa là những người đàn ông chỉ thích phụ nữ, không thích người cùng giới tính với mình. Nhưng ở đây Chử Điềm nói Từ Nghi là trực nam còn mang một ý nghĩa là chính trực.

Từ Nghi: …

Lý do này quả thật khiến cho bản thân Từ Nghi là một trực nam khó mà phản đối. Từ nhỏ đến lớn trước khi vào trường quân đội, anh cũng không quan tâm lắm đến chuyện quần áo. Ý nghĩ này đành phải từ bỏ thôi, Từ Nghi tiếp tục lái xe. Lúc chạy qua ngã tư có một tấm quảng cáo treo trên tòa cao ốc thu hút sự chú ý của anh. Lơ đãng liếc mắt một cái rồi anh liền thu hồi ánh mắt,  bình tĩnh lái xe đi tiếp. Nhưng đến khi gặp ngã tư tiếp theo, anh lại đột ngột thay đổi phương hướng, bật đèn xi-nhan.

Cuối cùng anh dừng xe trước một tòa cao ốc. Từ Nghi xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên toàn nhà sừng sững cao vút trong mây, bước chân anh từ tốn đẩy cửa đi vào.

Cao ốc này tọa lạc tại khu công nghệ cao, cả tòa nhà đều thuộc về công ty công nghệ thông tin có tên là Chính Hằng. Nơi này có thể nói là một vị trí quan trọng tại khu công nghệ cao. Đồng thời nó cũng tiêu biểu cho một lực lượng không thể khinh thường của ngành thông tin trong nước. Tính ra đã gần hai năm Từ Nghi không đặt chân đến đây rồi. Nhìn dòng xe cộ và đám người mang giày Tây qua lại ở cửa, cảnh tượng đã sớm khác hẳn với trong ký ức của anh. Chỉ có một điều có thể khẳng định là việc làm ăn của nơi đây càng ngày càng lớn mạnh.

Có lẽ dáng vẻ anh khiến người khác chú ý, bảo vệ tầng trệt tại cao ốc đi đến muốn xem giấy tờ của anh . Từ Nghi lấy giấy tờ đưa cho nhân viên bảo vệ. Chính Hằng vẫn duy trì mối quan hệ hợp tác lâu dài với quân đội, vì thế nhân viên bảo vệ cho rằng anh là do bên phía quân đội cử đến. Nhưng Từ Nghi giải thích: “Tôi chỉ đến tìm người thôi.”

“Tìm ai vậy? Để tôi liên lạc giúp anh.” – Nhân viên bảo vệ rất nhiệt tình.

Từ Nghi suy nghĩ một chút rồi cười nói: “Không cần đâu, tôi nghĩ chắc hôm nay ông ấy không đến.”

Từ Nghi lấy lại giấy tờ định rời đi. Trong phút chốc quay người lại, anh chạm mặt với một người đang đi đến, không khỏi dừng lại bước chân. Hiển nhiên người đó cũng sửng sốt không ngờ được có thể nhìn thấy anh ở chỗ này.

Hai người cứ nhìn nhau như thế, cuối cùng vẫn là người đàn ông trung niên đi phía sau người đàn ông dẫn đầu kia lên tiếng trước, ông ta cười nói: “Lão Từ, đây không phải là con trai ông sao?”

Advertisements

One thought on “Bầy Hạc C4

  1. ây, mình mà là anh Từ Nghi thì đã dỗi chị rồi, cũng may chẳng phải, anh là trực nam cơ mà :))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s