Posted in Nhật Ký Nguy Hiểm

Nhật Ký Hiểm Nguy C4

Chương 4: Điều tra của Ân Thần và một câu chuyện xưa (1)

 

Lần này Ân Thần trở về trường học, một là có vài việc lặt vặt cần xử lý, hai là cần tra cứu ít tài liệu trong thư viện trường . Tuy đã tốt nghiệp, nhưng là một sinh viên xuất sắc, nên anh vẫn được bảo lưu quyền lợi khi còn là sinh viên. Cho dù đã làm việc cho công ty nước ngoài, tiền lương khá cao, nhưng đây không phải là điều Ân Thần mong muốn. Ân gia vốn đã là một gia tộc rất có quyền thế và giàu có, cha anh không chỉ là trưởng tộc mà còn là chủ gia đình, nên từ nhỏ anh đã không cần lo lắng về vấn đề tiền bạc. Bản thân anh những năm gần đây cũng âm thầm làm đầu tư, thu hoạch không hề nhỏ. Nhưng rõ ràng thứ có thể hấp dẫn anh hơn tất cả chính là những việc ly kỳ quái lạ trên thế giới này. Trong lịch sử Trung Quốc vẫn chưa hề giải được bí ẩn về việc nhà khoa học Bành Gia Mộc mất tích; và văn vật ngọc bội song ngư dị năng biến mất ở một nơi nhưng lại được phát hiện ở một nơi cách rất xa so với nơi biến mất.

 

Thật ra có thể thấy Ân Thần và Cố Hách vô cùng giống nhau ở một cá tính nào đó. Chính là việc hai người luôn cố chấp truy tìm đến cùng thứ mà hai người chưa biết, không quan tâm là có gặp phải nguy hiểm hay không.

 

Ân Thần tra được trong thư viện trường biết được mấy năm trước cũng có xảy ra sự việc động vật chết đột ngột tại những nơi khác. Nhưng tình huống như thế thường xuất hiện khi có vài nguyên nhân: xuất hiện động đất thiên tai, rò rỉ độc tố hoặc độc khí và ô nhiễm hạt nhân.  Nhưng trên báo cáo điều tra anh nhận được, xem ra sự việc lần này không hề liên quan gì đến mấy nguyên nhân kia. Bởi nếu như vậy, chính phủ đã sớm phát hiện kịp thời và rút nhân viên gần đó đi rồi. Thậm chí cộng thêm tin tức gần đây nói về những vụ cướp bóc quái lạ xảy ra và xem bố cục nhà lầu cây cối khu Triều Dương, giống như có thứ gì đó đang quấy nhiễu tất cả tự nhiên.

 

“You have a new messenger.” Chuông tin nhắn vang lên. Ân Thần liền lấy điện thoại di động ra, là tin nhắn Liên Dịch Minh gửi đến cho anh.

 

Liên Dịch Minh là bạn đại học của anh, đồng thời anh ta cũng là người phụ trách một đội thám hiểm tư nhân. Từ trước đến nay Liên gia cũng là một gia tộc có máu mặt trên lĩnh vực chính trị. Cô của Liên Dịch Minh gả cho nhị gia Ân gia, cũng chính là chú hai của Ân Thần, cho nên hai nhà luôn qua lại thân thiết.

 

“Mau đến phòng làm việc của tôi. Thành viên của đội thám hiểm tôi tìm được một bản ghi chép.” Nội dung trong tin nhắn khơi lên hứng thú của Ân Thần.

 

Từ rất lâu, bí mật của đất nước này thường không được viết vào chính sử, nhưng không có nghĩa là không ai biết, bao giờ cũng có người ghi chép lại và lưu truyền trong dân gian.

 

“Sao hả? Có thành quả gì?” Sau khi Ân Thần gấp rút chạy đến đã vội vã hỏi thăm Liên Dịch Minh.

 

Liên Dịch Minh không trả lời, yên lặng một hồi rồi nói: “Đừng vội, cậu đi ăn rồi nghỉ ngơi trước đã, tài liệu rất dài, cậu cứ mang về rồi xem dần.” Ân Thần cũng biết tính cách Liên Dịch Minh, không nhiều lời nữa, dù sao nhất thời cũng không nóng vội được.

 

“Thực ra mình còn có việc này muốn hỏi cậu. Sao hả? Gặp được A Hách của cậu rồi sao?” Liên Dịch Minh chú ý đến không khí hơi có chút nghiêm túc, lên tiếng trêu chọc.

 

“Gặp rồi, còn nữa, đừng có kêu cô ấy là A Hách.” Ân Thần hơi khó chịu.

 

“Được, được, nhỏ mọn dữ vậy, tôi chỉ hỏi có một chút thôi mà. Chuyện của cậu thì tự cậu giải quyết, tôi chỉ muốn nói cậu không sợ A Hách đã có người khác hay sao? Nhưng yên tâm tôi đã hỏi được chút tin tức nho nhỏ đây.” Liên Dịch Minh nhử mồi, anh ta không tin Ân Thần không mắc câu. Tên nhóc này bình thường làm anh em giúp bạn không tiếc cả mạng sống, nhưng thời khắc mấu chốt lại có thể vì A Hách mà đâm anh em hai đao.

 

“Muốn gì nói thẳng đi.” Ân Thần rốt cuộc đã nhìn thấu bản tính ai đó.

 

“Ha ha, nói số điện thoại và chỗ ở hiện tại của em gái cậu cho tôi biết đi. Cô ấy lại đổi số nữa rồi, hại tôi tìm hoài không được.” Liên Dịch Minh nói đến Ân Tố em gái của Ân Thần thì nhất thời yên lặng. Cũng không biết tạo nghiệt gì mà anh ta lại thích tiểu ma đầu như Ân Tố. Cô nàng này gian xảo hệt như anh trai mình, quay anh ta vòng vòng. Lần này tìm được, nhất định không được để cô nàng chạy mất tiêu nữa.

 

“Đồng ý.” Ân Thần nhận lời ngay lập tức, không hề có vẻ gì gọi là xấu hổ vì đã bán đứng em gái mình.

 

“Nè, đây là tài liệu những người mà Cố Hách gặp gỡ thân thiết. Tôi thấy cậu nhìn Hà Dã hẳn là không dễ chịu lắm đúng không? Người ta là đàn em nhưng cũng đâu có làm gì, đừng ghét người ta nữa.” Liên Dịch Minh nói trêu.

 

“Không còn sớm, tôi về trước đây, còn có rất nhiều tài liệu phải nghiên cứu.” Ân Thần lấy được thứ mình cần liền gấp rút muốn về nhà nghiên cứu. Liên Dịch Minh cũng không hề gì, dù sao anh ta đã lấy được thứ mình muốn rồi, cái khác tùy vào Ân Thần thôi.

 

Sau khi Ân Thần trở về căn hộ của mình ở bên ngoài, việc đầu tiên anh làm là mở tài liệu có liên quan đến Cố Hách ra xem. Mấy chuyện kỳ dị gì đó đều có thể xem sau, A Hách mới là quan trọng nhất trong lòng Ân Thần. Trong đống tài liệu Liên Dịch Minh cho anh, ngoài tư liệu cơ bản của Hà Dã, Lương Mộ Nhất, thầy hướng dẫn Lâm Thanh Uyên và cấp trên Thường Tiêu của Cố Hách; chủ yếu nhất chính là liệt kê rất rõ những việc từ nhỏ đến lớn Cố Hách từng trải qua cho đến sự tích thất bại kia của anh. Tuy lúc trước Ân Thần và Hà Dã cũng có quen biết, nhưng nhìn thấy bọn họ thân mật trên bữa tiệc anh vẫn cảm thấy giống như anh đã bỏ lỡ gì đó.

 

“Hà Dã — Bạn học của Cố Hách, con trai độc nhất Hà gia. Một trong những người bạn tốt nhất của Cố Hách. Người quen của Cố Hách đều biết ở trong lòng Cố Hách, Hà Dã như một người em trai. Bởi vì khuôn mặt baby của Hà Dã thường được Cố Hách yêu thích, cho nên người ngoài nhìn họ giống như là một đôi tình nhân. Nhưng Cố Hách hoàn toàn không có “ý nghĩ không an phận” gì với Hà Dã…..”

 

Thấy phần có liên quan đến khuôn mặt baby của Hà Dã, tâm trạng khó chịu vài ngày trước trong bữa tiệc của Ân Thần mới hơi bình thường trở lại. Trong ký ức, khi còn bé mình bị Cố Hách bắt nạt cũng là vì dáng vẻ baby kia, nghĩ đến đây anh bất giác nở nụ cười, trong lòng vô cùng ấm áp. A Hách của anh, anh đã đợi rất lâu, anh nhất định phải khiến cô nhớ ra mình, nhất định phải khiến cô yêu mình.

 

Tiếp theo Ân Thần lật xem tiếp phần tài liệu bên dưới, Lương Mộ Nhất….

 

“Lương Mộ Nhất — Bạn học của Cố Hách, con gái thứ hai của Lương gia, trên còn một người anh trai. Bởi vì anh trai đã tham gia trông coi sự nghiệp của Lương gia. Cho nên cô ta làm một Phú Nhị Đại luôn giúp đỡ Cố Hách trên phương diện nhu cầu tài chính của việc khảo cổ, ngưỡng mộ lớp trưởng, là một cô bé lương thiện…”

 

Xem ra anh hoàn toàn không cần phải lo lắng, A Hách của anh rất có mắt kết giao bạn bè.

 

Xem xong tài liệu liên quan đến Cố Hách, Ân Thần mới dở xem bản ghi chép Liên Dịch Minh cho anh. Bởi vì bản gốc đã lâu năm không dễ mang đi, cho nên trên tay anh là bản sao chép, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến việc xem nó. Ân Thần không ngờ được rằng trong bản ghi chép này lại là câu chuyện vô cùng kinh người. Anh biết trên thế giới này có rất nhiều việc trước mắt khoa học không giải thích được. Nhưng chuyện này thực là ngoài sức tưởng tượng, trách sao chỉ có Liên Dịch Minh mới chịu làm nó.

 

Bản ghi chép này hoàn toàn viết tay, chữ khải (1) nắn nót ghi lại một câu chuyện nguyên vẹn:

 

(1) Chữ khải là cải biên từ chữ lệ và bắt đầu phổ biến vào thế kỷ III công nguyên. Đây là kiểu chữ chính thức, chuẩn mực, dễ nhận biết, dễ đọc nhất và vẫn là phổ thông nhất trong các kiểu viết chữ Hán hiện nay.

 

Sau khi quân Thanh chiếm đóng liền thi hành chính sách thống trị đàn áp với người Hán, bắt buộc người Hán cạo đầu và thay đổi trang phục. Nhân dân người Hán bị áp bức không muốn chịu nỗi nhục này nên quật cường phản kháng. Kẻ có chí đều đầu quân vào các tổ chức trong dân, cố gắng phản Thanh phục Minh, trong đó tổ chức lớn nhất chính là Thiên Địa Hội. Thời kỳ này, với ý đồ chống lại triều đình áp bức, nhiều người đã đi ra ngoài tìm kiếm dị sĩ tài ba, cố gắng mượn sức mạnh tự nhiên để đả kích quân Thanh.

 

Đất Vân Điền từ xưa được giới văn nhân nhã sĩ cho rằng là vùng đất man di. Tuy nhiên vùng đất này tập trung đông đảo các tộc người sinh sống cả trăm nghìn năm, tích lũy rất nhiều kinh nghiệm mà nhiều người Trung Nguyên không theo kịp. Bộ tộc Mạc thị chính là một trong số đó.

 

Tại bộ tộc Mạc thị có một loại thần khí được thờ phụng trong từ đường của họ, lấy ánh sáng nhật nguyệt có thể phá thiên quân vạn mã chỉ trong chớp mắt. Sở dĩ bộ tộc Mạc thị có thể sinh sống, liên tục phát triển lớn mạnh cũng bởi vì trong cuộc đại chiến trăm tộc tại Vân Điền năm đó, thần khí hiện thế, tiêu diệt vạn người chỉ trong một chốc.

 

Mạc thị thờ phụng nhật nguyệt, cứ mỗi mười năm trong tộc sẽ có một cô gái được tuyển chọn trở thành thần nữ Mạc thị, chịu trách nhiệm cúng tế nhật nguyệt. Nếu một khi thời gian cúng tế bị sai lệch hoặc không thể thực hiện cúng tế, thì thần khí sẽ không ngừng xao động. Cuộc sống bộ tộc Mạc thị sẽ gặp phải tai ương. Mà lễ cúng tế của Mạc thị không phải là hỏa thiêu hoặc dìm chết người sống. Nó chỉ cần mỗi năm năm một lần, trước sau ba ngày cúng tế, mỗi ngày liên tục dâng một chén máu tươi lên tế đàn là được. Thần nữ bảo đảm cuộc sống bộ tộc Mạc thị, vì vậy được hưởng địa vị khá cao trong tộc, gần như có thể hoành hành ngang ngược, duy chỉ có một lệnh cấm phải tuân thủ, đó chính là cấm nảy sinh tình cảm với đàn ông, cả đời phải giữ gìn trinh tiết.

 

Vào thời kỳ này, thần nữ Mạc Thị đúng lúc truyền đến tay Mạc Du – thần nữ đời thứ mười tám. Năm đó Mạc Du mười lăm tuổi, giữa trán hiện lên vật tổ đại biểu cho nhật huyệt giao hòa, được xác định là đời thần nữ mới của Mạc thị. Mạc Du mang gương mặt trái xoan, có làn da trắng nõn không giống người Vân Điền bình thường. Đôi mắt hạnh nhân trên gương mặt toát lên một nét đẹp dịu dàng. Sống mũi thanh tú cao thẳng rất có phong cách dị tộc. Đôi môi đỏ mọng, dáng vẻ giống hệt thần nữ được trời cao phái xuống.

 

Từ nhỏ tính cách của Mạc Du đã không thích bị người lớn quản thúc. Năm mười lăm tuổi sau khi lên làm thần nữ thì lại càng coi trời bằng vung. Chỉ cần cô có thể hoàn thành cúng tế theo yêu cầu thì dù trưởng lão trong tộc cũng không cách nào ràng buộc được hành vi của cô. Vào năm mười sáu tuổi, sau khi Mạc Du hoàn thành thần nữ cúng tế đầu tiên thì mang theo chìa khóa từ đường Mạc thị và một chút tiền của trốn ra khỏi thôn. Cô chỉ để lại một phong thư ngắn gọn, nói rằng mình nhất định trong vòng năm năm sẽ trở lại hoàn thành lần cúng tế tiếp theo.

 

Khí hậu Vân Điền nóng ẩm, rắn độc mãnh thú đếm không xuể, dân tộc thiểu số có thể sinh tồn tất nhiên có được thành tựu thâm hậu trên phương diện y thuật độc dược. Làm thần nữ Mạc thị, dường như Mạc Du trời sinh đã giỏi về độc dược y thuật. Cái đáng tự hào của cô chính là nghiên cứu được Thiên Châm Thuật đạt đến trình độ khó có người nào trong tộc với tới được, có thể cứu sống người cũng có thể giết chết người. Lần này có thể rời khỏi thôn núi sống quanh năm của Mạc thị, Mạc Du dự định đi đến vùng đất người Hán vẫn thường được người trong tộc truyền miệng để thăm dò một phen. Vẻ ngoài của cô có phần hơi giống người Trung Nguyên, nên cô liền tháo bím tóc phức tạp trên đầu, vấn thành búi tóc theo hình cô gái người Hán được vẽ trong sách. Tiếp đó là thay trang phục toàn thân thành bộ trang phục đã chuẩn bị từ trước. Mạc Du biết dáng vẻ mình quá nổi bật, nên cô dùng thuật dịch dung đơn giản cải trang mình thành xấu xí. Sau đó một mình rời khỏi thôn đi đến trấn nhỏ gần đó, dự định ở lại một đêm rồi đi đến huyện tiếp. Điều duy nhất Mạc Du không ngờ là chính tại nơi đây cô đã gặp phải kiếp nạn cả đời.

 

Huyện thành cách xa trung tâm quyền lực nên không bị chính trị ảnh hưởng. Dường như việc hoán đổi triều đại cũng chẳng liên quan đến nó. Chưa bao giờ Mạc Du đi trên đường sá phố thị, nên cô lưu luyến hàng quán phấn son, bột nước, vòng tay, trang sức, không nỡ rời đi, cái gì cũng muốn mua một ít. Nhưng Mạc Du nhớ đến những món này đều phải mua bằng bạc, mà đồ cô mang theo dường như nơi này không sử dụng, ngân lượng còn sót lại cũng đã dùng hết, nghĩ đến đây cô không khỏi hơi ủ rũ.

 

“Tránh ra, tránh ra.” Một tiếng quát to đã đánh thức Mạc Du khỏi trầm tư.

 

Phía xa xa có một gã sai vặt bộ dạng thiếu niên vừa lớn tiếng kêu to vừa chắn lại đám người xung quanh. Mà lúc này, phía sau gã là một chàng trai chậm rãi cưỡi ngựa trắng xuất hiện.

 

Mạc Du chưa bao giờ nghĩ đến thế gian này còn có một chàng trai giống tiên như thế. Chỉ thấy chàng trai trên ngựa áo mũ hoa lệ, ánh mắt trầm tĩnh, mặt như bạch ngọc, mắt như sao sáng. Kiểu mẫu giai nhân công tử thời loạn thế, trong cử chỉ hành động hiện rõ vẻ tao nhã ôn hòa. Lúc này ánh mắt của hắn đảo quanh cảnh phồn hoa trước mắt, lướt qua đám người, cũng không chú ý đến Mạc Du. Mà Mạc Du bị ánh mắt của hắn đảo qua, nhất thời cảm thấy hai má hơi nóng, có chút xao động khó hiểu.

 

“Đây không phải là Hạ thiếu sao? Hôm nay lại trở về huyện thành chúng ta à?” Một người bên cạnh Mạc Du thuận miệng hỏi ra.

 

Tên còn lại tiếp lời: “Chắc là vậy rồi. Tôi nghe được tin tức của người bạn trong Hạ phủ nói là Hạ thiếu làm được một vụ buôn bán lớn ở thành khác, lời không ít bạc; nhưng không may bị trúng phải phong hàn, đã mời rất nhiều đại phu mà vẫn không trị được triệt để, nên phải về quê dưỡng bệnh. Hạ phủ cũng đang tuyển đại phu và nha hoàn, hy vọng có thể trị lành bệnh và hầu hạ cho Hạ thiếu.”

 

“Vậy sao? Mong là trị được hết bệnh chứ đừng có trị dở dang rồi khiến bệnh nặng hơn thành mất mạng thì toi.”

 

Mạc Du nghe thấy thế không khỏi hơi lo lắng cho chàng trai kia, bệnh của hắn nghiêm trọng không? Mà mình… liệu có thể trị được cho hắn sao? Mạc Du nghĩ đến mình còn chưa có chỗ ở, thậm chí cả bạc cũng không có, cô nghĩ thầm: Không sao mình vào Hạ phủ làm nha hoàn, không những âm thầm trị lành bệnh cho chàng trai ôn hòa như ngọc kia, còn có thể lấy bạc để sinh sống. Vừa nghĩ đến đây, Mạc Du quyết định ứng tuyển vào Hạ phủ.

 

Trước cửa Hạ phủ, chỉ có lác đác vài đại phu xếp hàng, nhưng người hưởng ứng xin làm nha hoàn lại xếp thành hàng dài. Cả huyện thành này ai cũng biết Hạ phủ là đại gia tộc giàu có nhất vùng, đãi ngộ cho nha hoàn lại tốt hơn rất nhiều lần so với nơi khác. Cho nên người đến đăng ký nhiều như vậy là điều đương nhiên. Mạc Du lặng lẽ xếp hàng, nghe trước hàng có vài thiếu nữ đang nói chuyện tìm nha hoàn.

 

“Hôm qua nghe người ta nói lần này Hạ phủ tuyển nha hoàn rất gắt, nói là phải có thể chăm sóc cho thiếu gia, lại phải hiểu sơ sơ về y thuật, tốt nhất còn biết chút võ công.” Thiếu nữ có dáng vẻ mập mạp hơi thấp nói với vẻ mặt thần bí.

 

“Vậy sao? Phải làm sao đây, tôi không biết y thuật cũng không biết võ công.” Cô gái khác hơi lo lắng.

 

Thiếu nữ mập mạp lại nói: “Có điều cô đừng lo, dáng vẻ cô xinh đẹp như vậy, nói không chừng người Hạ phủ sẽ chọn cô làm nha hoàn thông phòng cho thiếu gia đó. Tôi nghe nói Hạ thiếu còn chưa có nha hoàn thông phòng của mình đâu.”

 

“Đừng nói như vậy mà, người xinh đẹp cũng đâu phải chỉ có một mình tôi.” Cô gái thanh tú trên mặt vẫn thất vọng như cũ, lại khẽ nói yếu ớt: “Mẫu thân tôi ngã bệnh cần tiền gấp để khám đại phu, nếu không tôi cũng không đến nỗi làm nha hoàn cho người ta.”

 

Mạc Du nghe đến đó coi như trong lòng hơi yên tâm, tất nhiên y thuật của mình không cần lo lắng, chuyện chăm sóc người khác cũng có thể tập từ từ. Về phần võ công à, dùng Thiên Châm Thuật là hoàn toàn có khiến người ta tín phục.

 

“Mười người phía dưới vào phủ khảo sát….” Gã sai vặt ở cửa la lớn lên.

 

Mạc Du, cô gái mập mạp và cô gái thanh tú cùng nhau tiến vào đại sảnh Hạ phủ.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s